Cổng thông báo liên hệ với là khu vực thương lượng trọng điểm tình,chia sẻ kỷ niệm của đồng hương Kontum,thân hửu với bạn đọc

*
*

Cổng Ttránh Cắn Tỷ (Kỳ 1)

Jul 15, 2012

LTS:Ông Kiều Duy Vĩnh là một trong những giữa những hội chứng nhân của sự việc tàn ác cùng cực của cai tầy CSViệt Nam tại nhà tội phạm “Cổng Trời” tỉnh Hà Giang. Ông mất nghỉ ngơi đất nước hình chữ S ngày 7 mon 7, 2012 vừa qua, tchúng ta 81 tuổi. Ông từng giỏi nghiệp Võ Bị thuộc khóa với ông Nguyễn Cao Kỳ, là đại úy tè đoàn trưởng Nhảy Dù. Năm 1954 ông đang không tuân theo đơn vị thiên di vào Nam vày lý do gia đình. Ông đã biết thành quăng quật tù nhân hai lần 17 năm trong các số đó có nhiều năm ông bị giam ở “Cổng Ttránh,” vị trí ông cùng một bạn nữa (ông Nguyễn Hữu Ðang vào nhóm Nhân Văn Giai Phẩm) tồn tại trong số 72 người phạm nhân ở và một phân trại. Ông đề cập lại đều ngày tù nghỉ ngơi “Cổng Trời” qua các hồi ký từng phổ cập bên trên tập san Thế Kỷ 2một cách đây hơn chục năm. Trong những hồi ký này, ông nhắc về sự việc bền chí kéo dài lòng tin tôn giáo của những giáo dân, tu sĩ cùng linc mục Công Giáo mà ông Call là “những Thánh Tử Ðạo”.

Bạn đang xem: Hồi ký trại giam cổng trời

Kỳ 1

Kiều Duy Vĩnh

Tôi cũng chính vì sống mang lại lúc này là do tôi không phải là người Thiên Chúa Giáo. Nếu tôi mà treo Thánh Giá nghỉ ngơi ngực cùng biết câu Kinch thì tôi nên bị tiêu diệt vẫn lâu rồi, trường đoản cú trong thời gian 60 của vắt kỷ này, khi còn đi tù tội làm việc Cổng Ttránh cơ.

Ngày ấy Mặc dù qua nhưng như còn đấy…

(Chí Thiện)

Chúng tôi được tập trung sinh sống Hỏa Lò TP Hà Nội từ mọi đông đảo miền khu đất Bắc, từ vĩ con đường 17 trsinh sống ra: Vĩnh Linch, Quảng Bình, Nghệ Tĩnh, Thanh hao Hóa, Mỏ Chén, Bất Bạt, Sơn La, Yên Bái, Lao Kay.

Tay xích còng số 8, nhì fan một.

Hàng đầu: Cha Vinh (địa phận Hà Nội) bạn bị kết án bao gồm 18 mon tội phạm thôi nạm mà hóa ra án tử hình. Cha Quế, địa phận Xã Ðoài, Nghệ An. Thứ đọng cho là Nguyễn Hữu Ðang, kẻ đầu tàu Nhân Văn uống Giai Phđộ ẩm. Tu sĩ Ðỗ Bá Lung, tu sĩ xứ đọng Ngọc Ðồng Hưng Yên (ni là Hải Hưng), khét tiếng phòng Cộng Sản (1). Tiếp tiếp nối là 1 trong những bè cánh tù nhân dây, đầu trằn trán khỉ, hôi rình rách rưới, chống bướng, cứng đầu cứng cổ không chịu đựng sự tôn tạo của đảng cùng cơ quan chỉ đạo của chính phủ, bầy “dám bẻ que phòng trời…

Chúng tôi lên xe đi. Súng ống bảo phủ. Ði đâu?

Không ai ai biết cả. Cả những người dân cố gắng súng, cũng phân vân. Có lẽ chỉ gồm một fan biết. Người đó xách cặp Black đựng list tội phạm nhân, khía cạnh mũi đàng hoàng, ăn diện dân sự chỉnh tề, đi trên cái commăng ca dẫn đường.

Chỉ biết là Cửa Hàng chúng tôi đi lên hướng Bắc. Ngày đó đường sá đầy ổ gà ổ voi, xe đi lờ đờ. Mãi trưa chúng tôi bắt đầu cho tới Vĩnh Yên. Nghỉ lại ăn cơm trưa.

Tôi ngồi gần Nguyễn Hữu Ðang, thấy tín đồ xách cặp đen đi qua để “kiểm tù” nói năng lễ độ tử tế, thanh thanh.

“Anh Ðang, anh có khỏe không?”

“Vâng, tôi khỏe”.

Hai tín đồ quan sát nhau thông cảm:

“Anh tất cả đề xuất điều gì không?”

“Không. Cám ơn.”

Người kia lặng lẽ đi tiếp.

*

Chúng tôi lại tiếp tục tăng trưởng phía Bắc. Ðến Ðoan Hùng. Lúc kia chưa xuất hiện cầu. Chúng tôi đề nghị xuống xe hóng phà. Ðể tránh sự chụ ý: Họ lùa Shop chúng tôi vào sâu vào ngõ cạnh mặt đường, nghỉ ngơi kia tất cả một trường học tập. Có lẽ trung học cơ sở. Các em học viên với những thầy cô giáo tò mò và hiếu kỳ ra xem anh em tù tội. Họ chỉ trỏ rì rào, trông nom.

Nguyễn Hữu Ðang hỏi:

“Các con cháu bao gồm biết nhân đồ dùng lịch sử Cao Bá Quát không?”

Qua phả công ty chúng tôi đến Tulặng Quang ngủ lại trại giam Tuim Quang. Lệnh: Không được cởi xích tay. Qua một tối cần yếu nào nhưng mà ngủ được. Thằng mong đi ỉa đi tiểu, đề xuất thức tỉnh thằng tù nhân vẫn thức dậy.

5 tiếng dậy đi tiếp.

Kiểm số tù nhân lần cuối vẫn luôn là ông xách mẫu cặp Black ung dung. Ông ta tỏ vẻ rất biệt đãi đối với anh Ðang, làm tôi nghĩ đến cthị xã “Chữ người tử tù” của Nguyễn Tuân vào “Vang Bóng Một Thời”.

Ðến Hà Giang, sau khi ăn cơm trưa, Shop chúng tôi đi tiếp vào một con đường bắt đầu msinh hoạt, nhỏ với chênh vênh. Mọi người nhìn nhau:

“Ði mô?”

Mấy ông Nghệ Tĩnh hỏi nhau.

“Có lẽ quý phái Tàu.”

Anh Ðang bảo: “Lên Cổng Ttránh Cắn Tỷ.”

Xe đi lờ lững bởi con đường vượt xấu. Thế rồi cũng qua được hết, qua đèo Quyết Tiến như thể đi sản phẩm công nghệ cất cánh, qua rừng, qua suối, qua mây, với rồi màn tối buông xuống, công ty chúng tôi đi vào tối. Tôi vốn là một trong những sĩ quan liêu vô cùng tốt về Topo, cố định hướng coi bản thân đi về đâu, hướng làm sao cùng đã đi bao xa, nhưng mà dịp này cũng Chịu. Ðộ 2 giờ sáng cho một vị trí đèn đuốc sáng choang.

Lệnh xuống xe cộ.

Chúng tôi bị lùa vào trong 1 vùng đồi núi, cùng vào một cái bên có tường dầy 0.80 mét bằng đất nện, cửa lyên ổn, trong mặt nền nhà mọc đầy cây nghệ, lá xách om mềm mịn. Cửa khóa lại. Không tất cả đèn đóm gì. Tay nhị tín đồ vẫn bị xích lại với nhau. Mỗi nhà dấn độ đôi mươi tín đồ. Sờ soạng sắp xếp với ngủ tiếp.

Sáng ngày tiếp theo, cửa mở, rước toàn thể vật dụng ra sảnh. Khám xét. Lục lọi. Tất cả cái gì bởi sắt kẽm kim loại, thánh giá, tràng hạt, tất cả chiếc thìa nhôm cũng trở nên trưng thu cướp đi.

Xong, hiểu thương hiệu phân các loại.

Khu O. Khu H. Khu A. Khu B. Khu C. lúc đi cùng cơ hội phát âm thương hiệu tôi nhẩm: có 72 fan. Phần lớn là già, đứng tuổi và 99 Phần Trăm là Thiên Chúa Giáo.

*

Cha Vinc, phụ vương Quế được gọi đi trước, đi về khu vực O. Nguyễn Hữu Ðang vào khu vực C. Tôi với tu sĩ Ðỗ Bá Lung vào quần thể A. Khu A tất cả hai công ty. Nhà tôi ngơi nghỉ có: – Ðinch Hiền Lương, tu sĩ chiếc tu xay xác Châu Sơn, Ninh Bình, Ðức cha Lê Hữu Từ trước khi làm Giám mục Phát Diệm đang tu ngơi nghỉ đó. – Nguyễn Trung Chính, tức Nhẩm, tu sĩ xứ Trung Ðồng, Tỉnh Thái Bình. Nguyễn Vnạp năng lượng Khánh Sơn, giáo dân đeo kính cận tín đồ Nghệ Tĩnh. – Cố Hoàng: giáo dân Ðức Tchúng ta, tỉnh Hà Tĩnh, có hai bạn sinh song là Song, Toàn nhằm riêng biệt với – Tu sĩ Hoàng cũng Nghệ An. – Lưu Nam phụ trách rưới tkhô cứng niên Công Giáo địa phận Xã Ðoài. – Tu sĩ Bình, địa phận Thái Bình. – Tu sĩ Ðỗ Bá Lung xđọng Ngọc Ðồng, Hưng Yên. – Trần Văn Liệu, giáo dân có tác dụng nghề đồ vật tể làm việc Cầu Giát, Quỳnh Lưu, v.v.

Nhà rất rộng, gồm 2 sạp ở đối đầu và cạnh tranh nhau. Chúng tôi là tù nhân thiết yếu trị phải những hết sức thong dong nhịn nhường nhịn nhau, ai ở đâu thì nằm không hề không nhường nhịn cãi cọ.

Xếp đồ đạc dứt, đang đi đến tiếng thao tác làm việc linh nghiệm, ai nấy đa số cầu tởm cùng có tác dụng vệt thánh giá bán.

Riêng tôi, bao gồm từng một mình tôi, lần chần cầu, ko trực thuộc kinh bổn gì ráo trọi bắt buộc tôi bèn nghĩ về cho tới cái trò Yoga nhưng mà tôi sẽ đọc ở đâu kia. Những năm của thập kỷ 60 tín đồ ta ít biết và không nhiều nói về cái trò kia. Tôi ngồi thsinh sống và sau đó Trần Văn Liệu hỏi tôi “Ðược mấy cân nặng tương đối rồi.”

Ngày thứ nhất nghỉ ngơi Cổng Trời Cắn Tỷ chấm hết nghỉ ngơi đó.

Sang ngày sản phẩm nhị, đều tín đồ dậy mau chóng. Cđọng ngồi mà lại quan sát nhau. Không có nước để tiến công răng rửa khía cạnh. Tám giờ, chín tiếng rồi mười tiếng. Vẫn lặng ắng như không. Các đấng bậc tu sĩ lại cầu khiếp. Tôi lại luyện yoga.

Hai mẫu thùng đựng phân cùng nước tiểu bằng gỗ mọi đầy cả. Nước tè tràn cả ra bên ngoài.

Mãi cho 11 tiếng, có tiếng gọi: “Lấy cơm trắng.”

Có nhị thương hiệu phạm nhân hình sự nghỉ ngơi trại quanh đó khênh cơm đến đặt ở cửa rồi chạy đổi mới. Cnóng được nhìn, được hỏi, được xúc tiếp hội đàm đồ vật gi. Bọn kiên giam, biệt giam là cực kỳ nguy hại, bọn chúng giết mổ fan không ghê tay, bầy ăn gan uống tiết đồng bào.

Nhưng thật sự, chú ý kỹ thì: – Ðinch Hiền Lương chiếc tu nghiền xác Châu Sơn xanh tươi nhỏng một chiếc trơn. Các tu sĩ phần nhiều vậy cả. – Cố Hoàng thì chỉ bao gồm hát là cao giọng thôi, chđọng đứng ngồi thì lẩy bẩy. – Khánh Sơn thì mù dsống. Nếu nạp năng lượng gan uống máu đồng bào được thì hoạ chăng tất cả tôi với Trần Văn uống Liệu. Nhưng sau trong năm mon phạm nhân đầy sinh sống dưới đồng bằng, bị đói, bị khát bị quần cho đến tơi fan phiên bản thân tôi, thay tay không chặt thì còn giúp gì được nữa. Ðã tương đối nhiều lần tôi test mức độ, cụ thật chặt nhằm nỗ lực tay bản thân trở kế quả đnóng, mà lại ko khi nào thành, bàn tay tôi không bao giờ hoàn toàn có thể nắm chặt lại nhằm thành cố đấm cả. Thực trạng là những điều đó đấy. Nhưng chắc chắn rằng có lệnh nghiêm mật, giám thị, quản ngại giáo và bộ đội coi tầy chúng ta đối xử với Cửa Hàng chúng tôi rất là tàn bạo với nghiêm ngặt.

Ðiều ở đầu cuối họ đề nghị thực hiện trang nghiêm là làm cho giải pháp làm sao giết mổ không còn được công ty chúng tôi. Và bọn họ đã kết thúc xuất dung nhan trọng trách đó: 72 bạn còn lại độ chừng 11 bạn. Tôi dám nói con số đó đúng đắn mang đến 99%.

Năm chính là năm 1961. Chúng giết anh em ta ở quần thể O, quần thể H, cùng quần thể A. Những lò thiêu xác (vĩ đại tốt nhỏ tuổi nhoi?) không có khói cùng ko bắt buộc chất đốt.

Chúng giết thịt bạn bè ta

Bằng chiều cao của núi

Bằng chiều sâu của đất

Bằng thông cáo của nha khí tượng.

Cứ đọng âm O độ là gọi đi xà lim. Xà lim là một chiếc hòm bằng khu đất dầy một mét, cùm răng cá sấu cắn chân ko khi nào được mngơi nghỉ, cùng vứt đói cho tới chết. Tiếng Call của thần chết đột ngột, bất ngờ, không nguyên nhân và khỏi nên giải thích. Lưu Nam, sẵn sàng đi. Khánh Sơn chuẩn bị đi. Ðinh Hiền Lương, chuẩn bị đi. Cđọng chũm lần lượt ra đi và không người nào quay trở về.

Những năm tháng ấy, tôi ngửi thấy chết choc gần cận quá. Lần thứ nhất vào đời, qua trong thời điểm chinch chiến, qua các cuộc tiến quân chiến dịch, tôi đi trong cảnh ngày tiết tung đầu rơi, thủ túc vung vãi, khói lửa mù trời, tiếng đại bác bỏ bắn tới tấp, phương diện khu đất rung gửi, máy cất cánh rkhông nhiều giáp trên đầu, tiếng xích sắt của xe pháo tăng nghiến sàn sạt cạnh bên sườn, cả lúc fan vệ sĩ của tớ chạy cạnh tôi vào hành động, bị nguim một băng tiểu liên quét trúng, vấp ngã vào cánh tay tôi, bạn đầy ngày tiết thều thào: “Em chết, trung úy ạ…” cả những khi đó tôi vẫn không Cảm Xúc mùi Thần Chết.

Nhưng tại đây, Cổng Ttách Cắn Tỷ, trong năm 60, tôi ngửi thấy với cảm giác nó khôn cùng gần. Lặng lẽ, lặng lẽ âm thầm nó tiến mang lại. Không thể như thế nào cản nổi. Một cặp lỗ hổng vô cảm của hai con mắt, một giờ Gọi tên, vài ba mẫu lưỡi lê chĩa vào… Thế là ra đi, cụ là bị tiêu diệt.

Một người thoát khỏi cửa ngõ, những người còn lại nhìn nhau chờ đợi. Không ai nói với ai điều gì. Chúng tôi ăn cơm trắng nhì bữa một ngày, chín giờ sáng với tía tiếng chiều. Ăn kết thúc ngồi nhìn nhau. Chờ.

Các đấng bậc tu sĩ vô cùng không nhiều nói, độc nhất vô nhị là Ðinh Hiền Lương, chiếc tu ép xác Châu Sơn. Trông Ðinch Hiền Lương tôi ghi nhớ mang đến Ðức Giám Mục Lê Hữu Từ địa phận Phát Diệm: Khô, gầy, phương diện đầy nếp nhăn tương khắc khổ. Tuy còn trẻ rộng tuy vậy tu sĩ Lương cũng gần giống vậy, chỉ có nước da trắng xanh hơn vị sinh hoạt xà lyên xuyên suốt. Tuy ông khoác áo tù túng, dẫu vậy trước mắt tôi vẫn cứ hiện lên hình hình họa của Giám Mục Lê Hữu Từ, tín đồ ngồi đó âm thầm lặng lẽ ôn tồn thanh thanh nhằm đi cho tử vong.

Xem thêm: Dự Báo Thời Tiết Cô Tô 3 Ngày Tới, Tự Động Cập Nhật Cho Du Lịch

Tại cùng với ông thọ, tuy vậy tôi không được nghe một câu chuyện làm sao vày ông nói, vị ông chỉ nói mỗi ngày gồm vài tiếng thật quan trọng nhằm mãi mãi. Còn thì lạng lẽ suốt. Cái yên ổn ắng của ông, lan ra tầm thường quanh, đè xuống gần như fan.

“Trại Giam Cổng Trời” (phần 2)