Tả ông em đang trồng hoặc chăm sóc cây – Bài làm 1

Hàng ngày, chăm sóc cây trong khu vườn nhỏ xanh lá đã trở thành niềm đam mê của ông tôi.

Bạn đang xem: Väƒn mẫu lớp 5 tả ngæ°á»i: em hã£y tả ã´ng nội lãºc ã´ng ä‘ang trồng vã  chäƒm sã³c những cã¢y cảnh trong væ°á»n nhã  em


Khu vườn không rộng lắm nhưng có bao nhiêu là cây. Nào hàng cây ngọc giá, xương rồng, song mây. Thêm vào đó, hàng phong lan khoe sắc hoà cùng vẻ đẹp của những khóm hồng nhung đang độ chớm nở…

Thoạt nhìn có lẽ ít ai nghĩ ông tôi đã ngoài sáu mươi, vẫn bộ pijama cũ, lăm lăm chiếc kéo trong tay, ông chậm rãi bước ra vườn. Cái lưng hơi còng khom khom cúi xuống, ông bắt tay vào công việc của mình. Tỉa lá bắt sâu vẫn là những công việc ông yêu thích nhất. Tiếng kéo cắt lách cách vang lên. Một tay đỡ những chiếc lá úa vàng, một tay đưa thoăn thoắt chiếc kéo sắc bén, trông ông như người làm vườn chuyên nghiệp. Đôi mắt hơi nheo lại, cố tìm những gã sâu nào đó rồi nhanh chóng và chính xác ông tóm lấy nó. Gã sâu ấy có nguy trang khéo thế nào đi nữa thì vẫn không qua nổi mặt ông. Nâng chiếc bình ô roa, ông nhẹ nhàng đưa trên tay tưới cho những hàng cây xanh tốt, những khóm hoa muôn màu. Nước tuôn xuống như cơn mưa thu nhỏ. Cành lá vươn ra uống dòng nước trong vắt, mát lành để được tiếp thêm nguồn sinh khí mới. Trên cái trán đầy nếp nhăn đã lấm tấm những giọt mồ hôi nhưng hình như ông không cảm thấy mệt, vẫn cặm cụi với khu vườn, với niềm dam mê muôn thuở. Tưởng rằng đôi bàn tay to bè thô kệch của ông chỉ biết tia lá bắt sâu nhưng cây trong vườn có dáng đẹp cũng đều nhờ bàn tay ấy cả. Những ngón tay gân guốc, rắn chắc khéo éo nắn sửa từng cây thế vịn. Nắng lên cao, ông cũng đã thấm mệt. Tựa mình vào chiếc ghế mây, thưởng thức tách trà nóng, ông khẽ đẩy cặp kính lên ngắm lại “tác phẩm” của mình. Cơn gió thoảng qua, dịu mát như làm vơi đi mệt mỏi, chưa bao giờ ông ngắm “tác phẩm” lâu đến thế. vẻ tươi vui, hài lòng dần dần hiện lên trên khuôn mặt xương xương, rồi ông nở nụ cười mãn nguyện.

Dường như cái dáng gầy gầy cặm cụi với khu vườn của ông đã khắc sâu vào:rí nhớ tôi như một điều kì diệu. Mỗi lần xem ông chăm sóc khu vườn là một lần tôi được cảm nhận một lần ông được say mê với tuổi già.

Tả ông em đang trồng hoặc chăm sóc cây – Bài làm 2

Chưa bước vào cổng tôi đã nhìn thấy ông nội tôi ở trong vườn, thế thì bà tôi đi chợ bán chè rồi. Tôi đẩy cổng vào:

– Ông ơi, cháu … Nhưng tôi liền im lặng, vì ông tôi có thói quen không muốn an quấy rầy khi làm vườn.


Trong vườn có bao nhiêu là cây, nào là thiên tuế, vạn tuế, dừa cảnh … và ông còn có một nhà kính để nuôi phong lan nữa. Tất cả đều xanh tốt, đều do đôi bàn tay ông tôi chăm sóc cả. Mỗi khi tỉa cây là ông lại khom người xuống, nhưng mặt thì hơn nghểnh lên để nhìn cho rõ mà tỉa bớt lá và tạo dáng cho cây. Rồi ông lại ngó bên này, ngó bên kia, tay ông cầm chiếc kéo tỉa cây như một người thợ cắt tóc tài ba. Đoạn ông lùi lại, ngửa người ra phía sau, tay chống vào hông ngắm lại cây vừa tỉa, nếu vừa ý ông gật gật cái đầu, nếu chưa ông sẽ đi ra chỗ để dụng cụ lấy mấy sợi dây thép để uốn lại dáng cây. Xong đâu đấy ông bắt sâu, xới đất và tưới nước. Ông lững thững bước vào phòng kính trồng phong lan. Ông múc nước trong bể đổ vào bình xịt, rồi xịt nước xung quanh các giỏ phong lan treo lơ lửng. Tôi nhớ ông bảo: “Lan là một loài hoa lấy chất dinh dưỡng từ không khí, ngấm qua rễ, thân và lá”. Rễ phong lan không sống được ở nơi ẩm ướt, nên ông tôi trồng lan trong những gáo dừa có đục lỗ xung quanh, bên trên rải một thứ gì xôm xốp. Khi xịt nước, ông tôi luôn đeo khẩu trang, đầu ngẩng lên xem kĩ từng kẽ lá. Kìa ông đã bỏ bình nước xuống.

Tôi reo to: “Cháu chào ông ạ”. Ông cất tiếng cười sảng khoái: “Thằng quỷ con của ông, cháu đấy ư!”. Hai ông cháu vui vẻ dắt nhau vào nhà, vừa lúc bà đi chợ về,

Tóm lại, hình ảnh ông nội yêu cây cối và say mê chăm sóc cây cối sẽ sống mãi trong lòng tôi.

Tả ông em đang làm vườn – Bài làm 3 tham khảo

Trong gia đình em có biết bao nhiêu người thân. Nhưng có lẽ người mà cần cù chịu khó, dạy em bao điều hay đó chính là ông em.

Ông em năm nay đã già. Ông bộ đội Trường Sơn ngày xưa. Nay ông đã nghỉ hưu nhưng với gia đình em, ông là người trụ cột chính. Ông không cao lắm. Mái tóc đã điểm hoa râm. Gò má cao. Lông mày rậm. Ánh mắt sáng nhưng đầy độ lượng và nhân từ. Hôm nào đi họp, ông vẫn vận bộ quân phục, trông ông thật đẹp và oai phong.

Hôm qua em đi học về, trời thu oi bức như vậy mà ông em vẫn hì hục đào nốt cái gốc cau đấy. Lúc ấy, ông vận chiếc áo đã bạc màu. Đầu đội chiếc mũ cối. Trên vai là chiếc khăn mặt dài để ông lau mồ hôi. Bên này là cái ầm nước chè và cái điếu cày. Bên kia, chỗ mô đất cao là cái đài radio chạy pin mà bố em mua từ hồi năm ngoái. Trước mặt ông là gốc cau mới chặt. Bố em đã bảo, để chủ nhật này bố về bố đào cho. Nhưng ông không nghe. Ông sắn tay áo, cầm lấy cái cuốc bổ những nhát vòng quanh gốc cau. Những viên đất cứng đầu cũng bật lên, lộ dần gốc cau. Ông đi quanh gốc ngắm nghía và nghĩ cách đánh gốc cau. Ông vẫn bảo:" Khỏe dùng lực, yếu dùng mưu". Rồi ông lấy mai xẻ những thép đất vuông vức hất ra xa. Ông vừa làm vừa nghe tin tức. Chốc chốc, ông lại dừng lại để lau mồ hôi ướt đầm trên má. Thế rồi, gốc cau đã bật khỏi lòng đất. Ông nhẹ nhàng đưa lưỡi mai vào tách dần từng miếng. Tiếng cau chẻ tanh tách. Mùi cau bốc lên ngai ngái. Nắng thu như ghé lại xem ông em làm việc. Lũ chim trên cành ngừng hót, không gian như lặng yên. Ông ngồi nghỉ, nhìn thành quả đã làm xong. Ông tợp ngụm nước chè. Mùi chè lá thơm thơm. Ông cầm điếu cày, kéo một hơi dài sòng sọc. Em chạy ra, lau mồ hôi cho ông." Chà, sao ông giỏi thế! Gốc cau to quá mà ông cũng đào được". Ông chỉ cười. Nụ cười trên môi ông mãn nguyện như một người lính đã hoàn thành trận đánh. Ông xoa đầu em nhìn em với ánh mắt trìu mến.

Xem thêm: Kinh Nghiệm Từ Hà Nội Đi Từ Hà Nội Đến Hà Giang Mất Bao Lâu, Từ Hà Nội Đi Hà Giang Bao Nhiêu Km


Ông em là như vậy đấy. Ông tuy già nhưng vẫn tham công tiếc việc lắm. Ông luôn là tấm gương sáng cho mọi người trong gia đình em noi theo. Em mong sao mau lớn để giúp ông bớt đi những việc nặng nhọc này.