*

Nguim bản tác phẩm Truyện Kiều được viết bằng chữ Nôm, gồm 3.254 câu thơ theo thể lục chén. Nội dung của truyện dựa theo tác phẩm Klặng Vân Kiều truyện của Thanh hao Tâm Tài Nhân, Trung Quốc. Hiện ni, ở Việt Nam lưu truyền một số dị bản của tác phẩm này. Bản nôm cổ nhất còn lưu giữ là bản "Liễu Văn Đường" khắc in năm Tự Đức thứ 19 (1866), mới phân phát hiện ở tỉnh Nghệ An.

Bạn đang xem: Phân tích truyện kiều nguyễn du


Truyện Kiều là tiểu thuyết viết bằng thơ lục bát. Truyện phản ánh làng mạc hội đương thời thông qua cuộc đời của nhân vật chủ yếu Vương Thuý Kiều. Xuyên suốt tác phẩm là chữ "tâm" theo như Nguyễn Du đã trung khu niệm "Linh Sơn chỉ tại nhữ trọng điểm đầu" (nghĩa là "Linc Sơn chỉ ở lòng người thôi"). Ngày ni, Truyện Kiều của Nguyễn Du là một vào những tác phẩm văn học Việt Nam được giới thiệu rộng rãi nhất đến với các khác nước ngoài cũng như những công ty nghiên cứu nước quanh đó.

Truyện Kiều đã từng được in ngược bởi Nhà xuất bản Thanh Niên để gồm thể đọc mạch truyện ngược chiều thời gian từ "tái hồi Kim Trọng" trở về đoạn mở đầu truyện thời gian nhì người còn chưa biết nhau.

Truyện Kiều cũng là tác phẩm được viết cùng đóng thành quyển sách nặng nhất ở Việt Nam vì đơn vị thư pháp Nguyệt Đình thực hiện. Truyện nặng 50 kg, làm cho bên trên bên trên khổ giấy 1 m × 1,6 m và hiện được trưng bày tại Khu di tích lịch sử Nguyễn Du huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh.

Hoàn cảnh ra đời

Theo Giáo sư Nguyễn Lộc ("Từ điển Văn học" tập II – Nhà xuất bản Khoa học Xã hội, 1984) trang 455 viết: "Đoạn trường tân thanh hao là một truyện thơ Nôm viết bằng thể lục bát, dựa theo tác phẩm Kim Vân Kiều truyện của Thanh khô Tâm Tài Nhân, Trung Quốc. Có thuyết nói Nguyễn Du viết Truyện Kiều sau khoản thời gian đi sứ Trung Quốc (1814-1820). Có thuyết nói Nguyễn Du viết trước khi đi sứ, bao gồm thể vào thời gian làm Cai bạ ở Quảng Bình (1804-1809). Thuyết sau này được nhiều người chấp nhận"

Nội dung chính

Nội dung thiết yếu của truyện chuyển phiên quanh quãng đời lưu lạc sau khoản thời gian chào bán bản thân chuộc phụ thân của Thuý Kiều, nhân vật bao gồm vào truyện, một cô gái "sắc nước hương trời" cùng có tài "cầm kỳ thi họa".

Theo kịch tính của tác phẩm, bao gồm thể phân tách truyện thành những phần nhỏ như sau:

Nhận định bình thường của Nguyễn Du

Nguyễn Du đem thuyết "tài mệnh tương đố" (tài cùng mệnh ghét nhau) làm cho luận đề cuốn truyện.

Trăm năm vào cõi người ta,

Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau

Trải qua một cuộc bể dâu,

Những điều trông thấy mà lại đau đớn lòng.

Lạ gì bỉ sắc tư phong

Trời xanh thân quen thói má hồng đánh ganh.

Tả nhì chị em

Vào khoảng thời vua Minch Thế Tông (1522-1566), vào một gia đình viên ngoại họ Vương gồm 3 người bé, nhỏ cả là Vương Thuý Kiều, sau là Thuý Vân và Vương Quan là cậu út. Hai chị em Thúy Kiều và Thuý Vân thì "mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười", nhưng "so bề tài, sắc" thì Thúy Kiều lại hơn hẳn cô em.

Đầu lòng nhị ả tố nga,

Thúy Kiều là chị em là Thúy Vân.

Xem thêm: Khách Sạn Việt Thái Cửa Lò, Khach San Viet Thai Cua Lo

Mai cốt giải pháp, tuyết tinch thần,

Mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười.

Kiều thăm mộ Đạm Tiên

Trong một lần đi tảo mộ vào tiết Tkhô cứng minc, khi đi qua mộ Đạm Tiên, một "nấm đất bên đàng", Kiều đã khóc thương và không khỏi cảm thấy ái ngại đến một "kiếp hồng nhan" "nổi dkỹ năng sắc một thì" nhưng giờ đây "hương sương vắng tanh". Vốn là một bé người nhiều tình cảm cùng tinc tế đề xuất Kiều cũng đã liên cảm tới thân phận của mình cùng của những người phụ nữ nói chung:

Đau đớn gắng phận đàn bà

Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung

Kiều gặp Kim Trọng

Cũng trong thời gian ngày hôm đó, Kiều đã gặp Kyên Trọng, là một người "vốn đơn vị trâm anh", "đồng thân" với Vương Quan, từ lâu đã "trộm nhớ thầm yêu" thiếu phụ. Bên cạnh đó thì Kyên ổn Trọng cũng là người "vào trong phong nhã, ra phía bên ngoài hào hoa". Tuy chưa kịp nói với nhau một lời nhưng sau cuộc gặp gỡ này thì "tình vào như đã, mặt ngoài còn e". Tiếp sau lần gặp gỡ ấy là mối tương tư:

Người đâu gặp gỡ làm cho chi

Trăm năm biết gồm dulặng gì tốt không

Kyên Trọng do tương tư Kiều cần đã quên hết cả điều tốt đẹp mỗi ngày, tìm giải pháp chuyển đến ở gần đơn vị Kiều. Sau đó mấy tuần trăng thì Klặng Kiều đã gặp nhau, Kiều đã nhận lời Kim Trọng và họ đã trao đổi món kỷ vật cho nhau. Nhiều lần Kyên ổn Trọng cũng muốn "vượt rào" nhưng Thuý Kiều là một người sắc sảo, cô đã thuyết phục được Klặng Trọng:

Vội đưa ra liễu nghiền hoa nại,

Còn thân ắt lại đền bồi có khi!

Thấy lời đoan thiết yếu dễ nghe,

Chàng càng thêm nể thêm do mười phân

Kiều phân phối bản thân chuộc cha

Tai họa đã đột ngột ập đến Vương gia trong những lúc người thiếu nữ còn đang thổn thức với mối tình đầu. Trong trả cảnh bi đát như vậy, Kiều đành phải đi đến quyết định chào bán bản thân để chuộc phụ thân, nhưng cô gái luôn ghi nhớ lời hẹn ước "trăm năm thề chẳng ôm cầm thuyền ai" với Kyên ổn Trọng trước Khi đàn ông về Liêu Dương để chịu tang chụ. Thuý Kiều đã nhờ cậy Thuý Vân nắm bản thân trả lời hẹn ước với Kyên ổn Trọng: