O. Hen-ri là một công ty văn bạn Mỹ chăm viết truyện nđính thêm. trong số những tác phđộ ẩm vượt trội của ông là truyện Chiếc lá cuối cùng. Tác phđộ ẩm được mày mò vào chương trình Ngữ văn uống lớp 6, lớp 8.

Bạn đang xem: Chiếc lá cuối cùng o hen ri

*
Chiếc lá cuối cùngChiếc lá cuối cùng

macramevietnam.com đang reviews về tác giả O. Henry với truyện ngắn Chiếc lá sau cùng. Kính mời quý bạn đọc thuộc xem thêm.


I. Đôi nét về O. Hen-ri

– O. Hen-ri (1862 – 1910) là một trong nhà vnạp năng lượng người Mỹ siêng viết truyện ngắn.

– Các tác phđộ ẩm của ông đang còn lại cho bạn hiểu các tuyệt hảo thâm thúy như: Căn uống gác xnghiền, Tên cảnh sát với gã lang thang, Quà bộ quà tặng kèm theo của những đạo sĩ…

– Các truyện của O. Hen-ri hay thanh thanh tuy thế lại hiện hữu lên một lòng tin cừ khôi đó là tình thương tmùi hương nhỏ người, nhất là đa số nhỏ người nghèo đói.

II. Giới thiệu về Chiếc lá cuối cùng

1. Hoàn chình ảnh sáng tác

Truyện được xuất bản lần đầu xuân năm mới 1907, trong tập truyện The Trimmed Lamp và Other Stories.

2. Bố cục

Gồm 3 phần:

Phần 1: Từ đầu cho “ Và rồi Lúc bóng tối tràn mang đến, gió bắc lại lồng lên trong lúc mưa vẫn nặng phân tử quật vào hành lang cửa số, rơi xuống tự mái hiên thấp dạng hình Hà Lan ”. Giôn-xi biết bản thân mắc dịch cùng vô vọng mong chờ chết choc mang lại với mình.Phần 2: Tiếp theo cho “ Bây giờ chỉ việc bồi dưỡng với chăm sóc góc cạnh, ráng thôi ”. Giôn-xi thắng lợi cnạp năng lượng bệnh dịch vô phương cứu chữa.Phần 3: Còn lại. Sự thiệt phía sau loại lá sau cùng.

3. Tóm tắt

Xiu với Giôn-xi là nhị thiếu nữ hoạ sĩ tphải chăng sinh sống vào một khu vực đơn vị trọ. Sống cùng với họ vào khu vực trọ chính là thế Bơ-men, cũng là 1 trong những họa sĩ. Mùa đông năm ấy, Giôn-xi bệnh tật sưng phổi cực kỳ nặng nề. Bệnh tật khiến cho cô Cảm Xúc tuyệt vọng. Mỗi lần quan sát ra cửa sổ, Giôn-xi luôn luôn nghĩ rằng Lúc dòng lá sau cùng trên cây thường xuân trước cửa ngõ rơi xuống cũng chính là lúc cô lìa đời. Biết được ý suy nghĩ của Giôn-xi, nắm Bơ-men lặng lẽ thức cả đêm mưa gió bão bùng để vẽ dòng lá hay xuân. Chiếc lá khiến cho Giôn-xi bao gồm thêm nghị lực sống. Nhưng sau tối đó, nỗ lực Bơ-men lại chết thật. Xiu âm thầm đến mặt Giôn-xi báo cho bạn về cái chết của cầm cố Bơ-men và kín của cái lá sau cuối.


4. Nội dung

Chiếc lá ở đầu cuối sẽ xung khắc họa được tình cảm thương cao tay giữa những nhỏ tín đồ nghèo khó.

5. Nghệ thuật

Tình ngày tiết hấp dẫn, kết cấu đảo ngược tình huống…

Chiếc lá cuối cùng

Nghe đọc Chiếc lá cuối cùng:

(Xiu với Giôn-xi là nhì đàn bà hoạ sĩ nghèo, còn ttốt, sinh sống vào 1 căn hộ thuê sinh sống ngay gần khu dã ngoại công viên Oa-sinh-tơn. Cụ Bơ-men cũng là 1 trong hoạ sĩ nghèo thuê phòng ở tầng bên dưới. Bốn chục năm nay cố kỉnh ao ước vẽ một kiệt tác mà lại không thực hiện được; cụ thường xuyên ngồi làm cho mẫu mã vẽ cho những hoạ sĩ để kiếm tiền. Lúc ấy là vào mùa đông. Giôn-xi bệnh tật sưng phổi. Bệnh tật cùng nghèo bí khiến cho cô tuyệt vọng không muốn sinh sống nữa. Cô đếm từng mẫu lá sót lại bên trên cây thường xuyên xuân bám vào bức tường gạch đối lập với cửa sổ, hóng lúc nào cái lá sau cùng rụng nốt thì cô cũng buông xuôi, lìa đời…)

khi hai bạn lên trên gác thì Giôn-xi sẽ ngủ. Xiu kéo tấm tấm che rèm xống bịt kín hành lang cửa số cùng ra hiệu đến ráng Bơ-men lịch sự phòng sát bên. Sang mang lại vị trí, bọn họ sẹo sệt ngó ra ngoài cửa sổ, chú ý cây thường xuân. Rồi chúng ta chú ý nhau một lúc, chẳng nói năng gì. Một cơn mưa giá lạnh, dằng dai vẫn đã rơi, lẫn với tuyết. Cụ Bơ-men khoác loại sơ mi cũ greed color, ngồi nhập vai một tay thợ mỏ già bên trên dòng ấm đun nước lật úp đưa làm tảng đá.

Sáng ngày tiếp theo, Xiu tỉnh giấc dậy sau khoản thời gian cvừa lòng mắt được một giờ đồng hồ thì thấy Giôn-xi đã mlàm việc to cặp đôi mắt đờ đẫn nhìn tấm mành blue color đã nâng xuống.

“Kéo nó lên, em ước ao nhìn”, cô thều thào sai bảo.

Xiu tuân theo một phương pháp chán nản.

Nhưng, ô kìa! Sau trận mưa vùi dập cùng phần lớn cơn gió phũ phàng kéo dài xuyên suốt cả một tối, tưởng như không lúc nào hoàn thành, vẫn tồn tại một loại lá hay xuân bám trên hàng rào gạch. Đó là cái lá cuối cùng trên cây. Tại sát cuống lá còn giữ greed color sẫm, tuy nhiên với rìa lá hình răng cưa đang nhubé màu vàng úa, cái lá vẫn kiêu dũng treo bám vào cành biện pháp khía cạnh khu đất chừng nhì mươi cỗ.


“Đó là mẫu lá cuối cùng”, Giôn-xi nói, “Em cứ đọng tưởng là cố định vào đêm vừa qua nó đã rụng. Em nghe thấy gió thổi. Hôm ni nó sẽ rụng thôi cùng đồng thời kia thì em đã chết.

“Em nồng nhiệt, thân yêu!”, Xiu nói, cúi khuôn mặt hốc hác xuống sát gối, “Em hãy nghĩ về cho chị, trường hợp em không hề ý muốn nghĩ đến bản thân nữa. Chị vẫn làm những gì đây?”.

Nhưng Giôn-xi không trả lời. Cái cô đơn lẻ trong mọi thế gian là 1 chổ chính giữa hồn sẽ sẵn sàng sẵn sàng mang lại chuyến du ngoạn hun hút bí mật của bản thân mình. khi phần đông dây buộc ràng cô với tình bạn cùng cùng với trần gian cứ đọng lơi lỏng dần từng sợi một, ý suy nghĩ kì quặc ấy tuồng như càng choán rước trung ương trí cô mạnh mẽ hơn.

Ngày hôm kia trôi qua cùng ngay cả trong ánh hoàng hôn, chúng ta vẫn rất có thể nhận ra dòng lá thường xuân đơn chiếc níu vào mẫu cuống của nó bên trên tường. Thế rồi, với màn tối buông xuống, gió mùa lại ào ào, trong lúc mưa vẫn đập rất mạnh tay vào cửa sổ với rơi lộp độp xuống đất tự mái hiên thấp đẳng cấp Hà Lan.

lúc ttách vừa hửng sáng thì Giôn-xi, bé tín đồ man rợ, lại ra lệnh kéo rèm lên.

Chiếc lá thường xuân vẫn còn đó đó.

Giôn-xi ở nhìn chiếc lá hồi thọ. Rồi cô Hotline Xiu vẫn quấy nồi cháo gà trên lò tương đối đốt.

“Em thiệt là một nhỏ bé xíu hỏng, chị Xiu niềm nở ơi”, Giôn-xi nói, “Có một cái gì đấy sẽ khiến cho chiếc lá sau cùng vẫn còn đấy đó khiến cho em thấy rằng tôi đã tệ như thế nào. Muốn chết là 1 trong những tội. Giờ thì chị có thể mang lại em xin tí cháo với chút ít sữa trộn ít rượu chát đỏ với – khoan – gửi mang lại em mẫu gương tay trước đang, rồi xếp mấy mẫu gối lại quanh em, nhằm em ngồi dậy xem chị thổi nấu nướng”.

Một giờ đồng hồ đồng hồ sau, cô nói: “Chị Xiu vồ cập ơi, một ngày nào kia em hi vọng sẽ được vẽ vịnh Na-plơ”.

Buổi chiều, bác bỏ sĩ cho tới và lúc ông ra về, Xiu tìm cớ ra bên ngoài hiên chạy dọc.


“Được năm phần mười rồi”, chưng sĩ nói với cố gắng đem bàn tay mhình họa dẻ run rẩy của Xiu, “Chăm sóc kỹ lưỡng thì chị đã chiến thắng. Và bây chừ tôi buộc phải xuống dưới nhà thăm một người bị bệnh khác, tên là Bơ-men, hình như là 1 trong người nghệ sỹ thì cần. Cũng lại bệnh sưng phổi. Ông nuốm là 1 fan già yếu hèn, bệnh tình trầm trọng. Chẳng còn hy vọng gì, cơ mà lúc này ông thế đã vào ở cơ sở y tế để được chăm sóc chu đáo hơn”.

Hôm sau, chưng sĩ bảo Xiu: “Cô ấy ngoài nguy hại rồi, chị vẫn chiến thắng. Giờ chỉ với vấn đề bồi dưỡng cùng chăm bẵm – gắng thôi”.

Và giờ chiều hôm đó, Xiu tới mặt giường Giôn-xi ở, thấy Giôn-xi đang mừng rơn đan một loại khăn choàng len màu xanh thẫm khôn cùng vô bổ, chị ôm siết lấy fan Giôn-xi lẫn các cái gối.

Xem thêm: Một Số Kinh Nghiệm Đi Du Lịch Trung Quốc Tự Túc Tổng Hợp Chi Tiết

“Chị có cthị xã này ước ao nói cùng với em, nhỏ chuột bạch của chị”, cô nói, “Cụ Bơ-men đang bị tiêu diệt vị sưng phổi bây giờ sinh hoạt cơ sở y tế rồi. Cụ bé chỉ có hai ngày. Buổi sáng ngày thứ nhất, bác gác cổng thấy rứa gầy nặng vào căn phòng của cụ trên tầng bên dưới. Giày và áo quần của núm ướt đẫm và lanh tanh. Chẳng ai tưởng tượng nổi nắm sẽ ở chỗ nào trong một tối kinh khủng như thế. Nhưng rồi fan ta search thấy một loại đèn bão vẫn còn thắp sáng sủa và một chiếc thang đã bị mang ra khỏi khu vực nhằm của nó, cùng vài chiếc bút lông rơi vung vãi, và một bảng trộn màu sắc bao gồm màu xanh da trời cùng màu kim cương xáo trộn với nhau, cùng – em nhiệt liệt ơi, em hãy quan sát ra ngoài hành lang cửa số, chú ý chiếc lá thường xuân cuối cùng sinh hoạt bên trên tường. Em bao gồm lấy làm cho kỳ lạ tại vì sao chẳng bao giờ nó rung rinc hoặc lay động Lúc gió thổi không? Ồ, em quan tâm, kia đó là kiệt tác của thế Bơ-men, – chũm vẽ nó ở đấy vào mẫu đêm nhưng mẫu lá cuối cùng đã rụng”.