TOP 50 bài văn tả một người lao động đang làm việc, cùng dàn ý chi tiết, giúp các em học sinh lớp 5 tham khảo để nhanh chóng hoàn thiện bài văn tả người của mình thật hay, thật sinh động.

Bạn đang xem: Tả một người lao động đang làm việc lớp 5


Với 50 bài văn tả người lao động đang làm việc, các em dễ dàng tả thợ mộc, tả thợ xây, tả bác sĩ, tả cảnh sát, tả công an, tả cô chú lao công, tả cô giáo đang giảng bài.... Vậy mời các em cùng theo dõi bài viết dưới đây để ngày càng học tốt phân môn Tập làm văn lớp 5.


Tập làm văn lớp 5: Tả một người lao động đang làm việc

Tả một người lao động đang làm việc - Thợ mộcTả một người lao động đang làm việc - Thợ xâyTả một người lao động đang làm việc - Bác sĩTả một người lao động đang làm việc - Cô (chú) lao côngTả một người lao động đang làm việc - Cô giáoTả một người lao động đang làm việc - Bác nông dânTả một người lao động đang làm việc - Chú công an

Tả một người lao động đang làm việc - Thợ mộc

Dàn ý tả người thợ mộc đang làm việc

I. Mở bài

- Giới thiệu về người thợ mộc.

II. Thân bài

- Ngoại hình của người đó.

- Tính cách và cách ứng xử của người đó với người xung quanh.

- Hành vi, cử chỉ của người thợ mộc khi làm việc.

- Em ấn tượng gì về người đó.

III. Kết bài

- Khẳng định lại tình cảm của mình với bác thợ mộc.

Tả người thợ mộc đang làm việc - Mẫu 1

Cậu Tám của em là một thợ mộc giỏi, lành nghề. Em đã có lần được xem cậu bào chuốt gỗ và đóng tủ.

Cậu Tám vừa đúng bốn mươi tuổi, cậu đã có hơn mười lăm năm làm nghề mộc. Dáng người dong dỏng cao, nước da rám nắng. Mới bốn mươi tuổi nhưng tóc cậu đã có sợi bạc. Khuôn mặt cậu đầy đặn phúc hậu. Dưới đôi lông mày to bản như con tằm nằm, đôi mắt cậu to, lông mi dài và cong. Sống mũi của cậu cao, hơi bè bè, đường nhân trung rộng làm khuôn mặt cậu có nét hiền lành, dễ mến. Bàn tay cậu Tám to, ngón tay thon dài, lúc nào cũng cắt ngắn sạch sẽ. Cậu có dáng đi hơi khập khiễng, kết quả của một lần bị ngã nặng. Cái lần ngã đó làm sức khỏe cậu giảm sút. Dù vậy, tay nghề của cậu ngày một nâng cao.

Dưới bàn tay cậu Tám, tủ, bàn, ghế các kiểu ra đời mời gọi khách hàng. Bao giờ cũng vậy, để đóng một cái tủ, cậu đo rất cẩn thận và bắt đầu cắt gỗ. Các thanh gỗ mộc được bào chuốt láng mướt và được đục mộng ghép rất sắc sảo. Cậu Tám bào gỗ bằng hai cách: bào thô bằng máy bào và bào tinh bằng bào tay, dụng cụ bào cổ điển của thợ mộc. Trên ghế dài có nẹp chân, cậu Tám bào đi bào lại thanh gỗ. Cậu ngắm nghía, ướm thử. Mắt cậu nheo lại, tay nâng cao thanh gỗ ngang tầm mắt rồi lắp thử một cách nhẹ nhàng. Thanh gỗ nào cần bào lại, cậu đặt lên ghế dài, rồi khom người đẩy cái bào đi tới. Từng phôi gỗ đùn lên sau cái bào, thanh gỗ láng mặt, phổ vân gỗ màu hồng tuyệt đẹp. Xem cậu lắp tủ mới thật thích. Các thanh gỗ của sườn tủ được lắp xong, cậu đóng ván mặt hậu, ván ngăn đâu vào đấy là cậu bắt tay bào chỉ viền của tủ. Nẹp chỉ viền thanh mảnh rất khó bào được cậu chuốt kỹ lưỡng, chính xác từng ly một. Trong một ngày cái tủ được lắp xong. Cái tủ duyên dáng đứng chờ thợ đánh vecni. Chú thợ phụ việc pha vecni rồi bắt đầu giai đoạn đánh bóng. Để đóng một cái tủ như thế, cậu Tám phải mất năm, bảy ngày mới làm xong. Sản phẩm của cậu làm theo đơn đặt hàng nên xuất xưởng là đến tay ngay khách hàng. Tủ của cậu làm vừa xinh, vừa chắc bền, không chỉ làm vui lòng khách mà còn đem lại uy tín cho xưởng mộc của cậu.


Em rất thích xem cậu Tám làm việc. Ngoài sự khéo léo của người thợ, cậu Tám còn đặt vào sản phẩm mộc sự say mê nghề nghiệp và kỹ thuật tinh xảo của mình. Nghề mộc không chỉ đòi hỏi tài hoa của người thợ mà còn bắt buộc người thợ phải có tính chịu khó, nhẫn nại mới có thể thành công. Cậu Tám của em là một người như thế.

Tả người thợ mộc đang làm việc - Mẫu 2

Bà nội em sinh được bốn người con, ba người đi làm ăn xa, chỉ còn chú Út ở nhà với ông bà. Chú Út năm nay hai mươi tám tuổi, dáng người mảnh khảnh, nhanh nhẹn. Khuôn mặt vuông vức, đôi mắt trong sáng và nụ cười cởi mở. Cả nhà duy nhất có chú nối nghiệp bố làm nghề chạm khắc và tạc tượng gỗ. Chú cùng mấy người bạn trong ấp lập một xưởng nhỏ chuyên sản xuất đồ gỗ thủ công mỹ nghệ.

Bước vào sân, em đã thấy những khúc gỗ đủ mọi kích cỡ đặt la liệt khắp nơi. Dưới mái che bằng bạt, chú Út say mê tạc tượng một em bé cưỡi trâu thổi sáo. Bố em kể rằng ngay từ nhỏ, chú đã tỏ ra rất có năng khiếu nên ông nội đã truyền nghề cho chú. Hai bố con em thực sự bị cuốn hút vào công việc tỉ mỉ, khó khăn nhưng đầy thú vị. Chú Út một tay cầm đục, một tay cầm chiếc dùi bằng gỗ, thận trọng gõ từng nhát một. Những miếng dăm gỗ nhỏ xíu rơi lả tả xuống đất. Chỉ một lát sau, hình thù cậu bé và con trâu đã hiện ra nhưng còn xù xì đơn giản. Chú Út lấy một con dao nhỏ thật sắc, gọt tỉa từng đường cong mềm mại. Mỗi động tác của chú đều toát lên sự cần mẫn, tài hoa lạ lùng.

Đến chiều, bức tượng nhỏ đã hoàn thành. Chú lấy giấy nhám đánh cho nhẵn rồi thoa vecni màu nâu bóng. Từng đường vân gỗ hiện lên thật đẹp mắt. Chú Út nâng bức tượng ngang tầm mắt, ngắm nghía kỹ lưỡng và đôi môi chú nở nụ cười mãn nguyện. Chú bảo em muốn thành công trong mọi việc, phải có sự say mê và tính cần cù, chịu khó.


Nhìn bức tượng cậu bé đội chiếc nón lá đang thổi sáo, ngồi vắt vẻo trên lưng con trâu mộng có cặp sừng cong vút, đầu cúi xuống như đang thong dong gặm cỏ, em càng mến phục tài nghệ của chú em và những người thợ có bàn tay vàng như chú đang góp phần làm đẹp cho đời.

Tả người thợ mộc đang làm việc - Mẫu 3

Căn nhà nhỏ bé của ông tôi lúc nào cũng thơm mùi gỗ. Không gì thú vị bằng được ngồi xem ông làm việc.

Mỗi khi có dịp về quê chơi, tôi lại đến bên cạnh xem ông làm việc. Tôi chăm chú ngắm nhìn từng động tác của ông. Hai tay ông cầm cái bào. Đám vỏ bào mùn lên cứ y như những sợi bánh đa cua. Những sợi bánh đa cua lúc thì cong vồng, lúc thì xoăn xoăn, đợt thì màu trắng, đợt thì màu nâu rồi thì màu hồng ùn lên phía trước và nhẹ rơi xuống đất. Khi ông cưa, cái cưa ngoan ngoãn khoe sự điều khiển của ông. Tiếng lưỡi cưa kêu xoèn xoẹt nghe thật vui tai. Mùn cưa rắc nhẹ từng đống xôm xốp tựa như hoa sữa mùa thu rụng xuống sân trường. Bàn tay ông thật tài tình. Mảnh gỗ xù xì đã biến thành thanh gỗ vuông vắn, nhẵn bóng. Ông nheo mắt lại, đưa thanh gỗ lên sát mắt, ngắm nghía rồi lại đẽo, gọt. Ông còn sửa bàn, ghế, chuồng gà, chuồng lợn, cánh cửa hỏng cho bà con trong xóm. Lúc rảnh rỗi ông dạy tôi sửa chữa bàn ghế hỏng. Tôi đã biết dùng miếng gỗ mỏng để chêm lại cái ghế bị lỏng chân ở lớp.

Bây giờ ở quê tôi còn rất ít người làm thợ mộc. Riêng ông tôi vẫn hàng ngày đẽo, gọt, sửa chữa đồ dùng cho mọi nhà. Tôi thấy vui và tự hào khi nghe mọi người trong xóm gọi ông một cách thân thương là “ông phó mộc”.

Tả người thợ mộc đang làm việc - Mẫu 4

Ở gần nhà em có một xưởng làm mộc. Chủ của xưởng là bác Đức - một thợ mộc đã có gần hai mươi năm kinh nghiệm.

Bác Đức đã ngoài năm mươi. Mãi tóc đã điểm nhiều sợi bạc. Là dân lao động từ nhỏ nên bác có thân hình vạm vỡ, chiếc ngực lực lưỡng, bắp tay săn chắc. Suốt ngày chăm chú vào công việc, bác ít tiếp xúc với mọi người. Dù vậy, tính tình bác rất cởi mở, em có dịp được trò chuyện và nhìn ngắm bác làm việc.


Bác là một người rất kính nghiệp. Mỗi lần em sang chơi, nhìn bác làm việc rất tập trung, em lại cảm thấy vô cùng khâm phục bác. Bác thường bảo với mọi người rằng: Dù làm nghề gì cũng phải có tâm huyết và lòng yêu nghề”. Để hoàn thành một sản phẩm như tủ, bàn ghế, phải qua nhiều công đoạn. Công việc đầu tiên là chọn gỗ tốt rồi mang đi phơi cho chín. Khi làm việc, cạnh bên bác có đủ thứ đồ nghề: cưa, bào, đục, búa, đinh vít.

Một thanh gỗ sần sùi, xấu xí được bác đặt lên một băng ghế dài gọi là con ngựa. Một chân buông thõng xuống đất, chân kia gác lên ghế, bác cúi rạp người xuống như phi ngựa để bào. Các dăm bào cuồn cuộn tuôn ra như từng lọn tóc xoăn tít thơm nồng mùi gỗ. Bác dừng lại, lấy chiếc bút chì trên vành tai xuống để kẻ rồi đo lại cho chính xác, bác tiếp tục bào, đánh giấy nhám, từng vân gỗ hiện lên rất đẹp mắt. Tỉ mỉ và khéo léo nhất là lúc bác đục các mộng để ráp khung. Rất chính xác và tài tình. Công việc cứ thế tiếp diễn đến khi hoàn thành sản phẩm. Chiếc tủ được khoác cái áo nâu bóng bằng lớp vecni được bác đánh rất đều tay. Có nhìn tận mắt mới thấy hết cái tài của người thợ mộc.

Khi nhìn bác làm việc, em nhận ra rằng công việc nào cũng đều đáng quý. Mỗi người hãy cảm thấy tự hào về nghề nghiệp của mình.

Tả một người lao động đang làm việc - Thợ xây

Dàn ý tả người thợ xây đang làm việc

I. Mở bài

- Giới thiệu bác thợ xây được tả (tên, tuổi).

- Hoàn cảnh gặp gỡ bác thợ xây.

- Bác đang xây nhà riêng hay xây công trình.

II. Thân bài

- Tả hình dáng bác thợ xây: Những đặc điểm cụ thể: thân hình, nước da, khuôn mặt.

- Thân hình vạm vỡ, khoẻ mạnh: Nước da đen rám nắng. Khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi nhưng vẫn mỉm cười chào hỏi mọi người. Bác tập trung công việc cao độ, xây những bức tường thẳng tắp và cao vút.

- Trang phục của bác thợ xây: Bác mặc bộ quần áo màu xanh công nhân. Tay đeo đôi găng dày dặn và chân đi đôi giày ba ta màu xám. Đầu đội mũ bảo hộ lao động rất gọn gàng.

- Tả hoạt động của bác thợ xây:

Trộn vữa: Tay bác nhanh thoăn thoắt, đổ nước vào đống cát, xi măng và vôi, nhào đi nhào lại thành chất kết dính những viên gạch với nhau.Xây tường: Bác dùng chiếc bay xúc vữa đã trộn phủ đều lên hàng gạch trên cùng bức tường. Sau đó, bác lấy tay trái nhặt một viên gạch đặt ngay ngắn lên chỗ vữa vừa mới rải rồi một tay anh giữ viên gạch, tay kia dùng bay gõ nhẹ vào nó.Kiểm tra sự chính xác của hàng gạch mới xây.

- Thái độ làm việc của bác thợ xây: hăng say, chăm chỉ và thạo nghề.

III. Kết bài

- Cảm nghĩ chung.

- Khâm phục và yêu quý bác thợ xây.

- Bác là người anh hùng trong lao động.

Tả người thợ xây đang làm việc - Mẫu 1


Anh Tạo là một công nhân xây dựng tại một công trường gần nhà. Vào một buổi sáng chủ nhật em được theo anh đến xem nơi đang làm việc.

Đây là công trường đang thi công xây dựng một ngôi nhà năm tầng. Mấy chục công nhân đang lao động khẩn trương trên một khoảng đất tương đối rộng. Góc này, mấy người đang trộn vữa, góc kia mấy người đang xếp gạch tiếp tế cho tổ xây dựng trong đó có anh Tạo. Anh có vóc người to lớn, khỏe mạnh, nước da sạm đen vì nắng. Anh đội chiếc nón nhựa màu vàng và mặc bộ quần áo “bảo hộ” màu tím than mới được phát; tay đi găng bằng vải bạt dày. Anh đứng vững trãi trên một giàn giáo, trước mặt là một bức tường dài xây dở dang, cao ngang thắt lưng. Dưới giàn bên phải anh là một xô vữa, bên trái là một đống gạch. Thoạt tiên, anh dùng dao xây xúc một ít vữa phủ đều lên hàng gạch trên cùng của bức tường. Sau đó, anh lấy tay trái nhặt lên một viên gạch đặt ngay ngắn lên chỗ mới trải. Rồi một tay anh giữ viên gạch, tay kia dùng dao xây gõ nhẹ vào nó. Cuối cùng, anh đưa dao gạt những chỗ vữa thừa ra ở các viên gạch. Chuyển sang hàng gạch khác, anh đặt viên đầu tiên so le với viên gạch ở hàng dưới. Đôi tay anh liên tục hoạt động một cách nhịp nhàng, khéo léo. Thỉnh thoảng, anh rút trong túi ra một chiếc dây dọi để kiểm tra độ thẳng của bức tường đang xây. Tay cầm đầu dây ngang tầm mắt, anh nheo mắt và mỉm cười, hài lòng với việc mình làm. Mặt trời càng lên cao, bức tường trước mặt anh lại càng cao thêm. Ánh nắng mỗi lúc một gay gắt, những giọt mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt chữ điền của anh đang thi nhau rơi. Những tiếng cười nói rôm rả của mấy anh công nhân làm vơi đi nỗi vất vả trong công việc.

Em ngước nhìn bức tường anh đang xây cứ cao dần thêm mãi và nhìn anh với vẻ đầy thán phục.

Tả người thợ xây đang làm việc - Mẫu 2

Hưởng ứng phong trào đền ơn đáp nghĩa, xí nghiệp may thêu - nơi mẹ em đang làm việc, đã quyên góp tiền xây dựng một ngôi nhà tình nghĩ cho bà Sáu Trầu, mẹ của hai liệt sĩ thời chống Mĩ. Trưởng tốp thợ xây là chú Nam. Phụ việc cho chú là bốn, năm anh, chị thợ phụ khác.

Chú Nam là bộ đội xuất ngũ. Tuy tuổi đời mới ba mươi nhưng chú đã có hàng chục tuổi nghề, bởi trước khi đi nghĩa vụ chú đã làm thợ xây mấy năm. Bà con lối xóm quý mến chú Nam phần vì tính nết đàng hoàng, phần vì trình độ tay nghề khá cao của chú.

Với dáng người cao lớn, trông chú Nam càng thêm khỏe mạnh trong bộ đồ xanh của công nhân xây dựng. Nước da chú màu nâu óng, tay chân săn chắc. Gương mặt sáng sủa, ưa nhìn với đôi mắt đen luôn luôn nhìn thẳng và đôi môi thường nở nụ cười thân thiện.

Sáng nào, chú cũng đến nơi làm việc sớm nhất để sắp xếp công việc trong ngày. Chú nhắc nhở mấy anh chị thợ phụ chuẩn bị cát, xi măng, gạch, sắt, thép sao cho đầy đủ và thuận. Chú kiểm tra kỹ lưỡng việc trộn hồ cho đúng quy cách để đảm bảo chất lượng công trình.

Chú thường nói với các bạn rằng đây không chỉ là chuyện xây nhà đơn thuần mà còn là việc đền ơn đáp nghĩa những người đã hi sinh vì tổ quốc. Vì thế anh chị em phải ráng làm cho tốt.

Cắt đặt xong xuôi, chú bắt tay vào xây. Những xô vữa đầy được đổ vào chiếc thùng gỗ đặt sát dưới chân chú. Chồng gạch đỏ tươi xếp ngay tầm với. Tay phải chú cầm chiếc bay, xúc hồ đổ lên mặt hàng gạch xây dở hôm qua, rồi chú nhanh nhẹn gạt cho đều và phẳng. Tay trái chú nhặt từng viên gạch đặt ngay ngắn lên trên, rồi chú trở cán bay, gõ nhẹ mấy cái để viên gạch dính chặt xuống lớp hồ. Từng động tác của chú đều cẩn thận và khéo léo. Đường gạch xây thẳng tắp cứ cao dần, cao dần. Nhìn chú say mê làm việc, ai cũng trầm trồ khen ngợi. Vừa làm, chú Nam ân cần nhắc nhở, hướng dẫn những người thợ kế bên để nay mai họ cũng sẽ có tay nghề cao như chú.


Chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, bà Sáu trầu sẽ được sống dưới mái nhà vững chãi và ấm cúng. Nghĩ tới ngày ấy, em cũng thấy vui, em càng thêm yêu mến những người lao động cần cù như chú Nam và các cô chú công nhân khác. Họ âm thầm tô điểm cho cuộc đời thêm đẹp.

Tả người thợ xây đang làm việc - Mẫu 3

Nhà chú Hưng hàng xóm nhà em đang được xây dựng. Trước kia nhà của chú Hưng chỉ là căn nhà cấp bốn, nhưng nay chú đã đập căn nhà đó đi và xây dựng lại thành một căn nhà ba tầng khang trang hơn. Hôm nay thứ bảy, ba em qua thăm nhà chú Hưng hỏi thăm tình hình xây dựng căn nhà, nên em đã đi theo.

Chú Hưng làm nghề thợ xây. Chính chú là người lên ý tưởng cho bản thiết kế căn nhà và cũng chính chú là người bắt tay vào xây dựng nên căn nhà của mình. Điều này khiến em vô cùng ngưỡng mộ chú. Chú có một thân hình vạm vỡ, cao hơn một mét tám mươi, với nước da đen sạm đi vì năng. Khuôn mặt chú vuông hình chữ điền với nụ cười luôn nở trên môi. Khi bốc con em sang nhà chú, chú đang lát gạch tường. Chú mặc bộ đồ bảo hộ lao động màu xanh tím than và đội chiếc mũ bảo hiểm màu trắng. Chú rất chú tâm vào công việc nên không nhận thấy sự có mặt của bố con của em. Có vẻ công việc của chú đòi hỏi sự tỉ mỉ và cẩn trọng rất cao.

Em thấy dưới đất bên phải chú là một xô vữa, bên trái là một đống gạch đỏ. Trên tay chú cầm dụng cụ lát gạch. Thoạt tiên chú dùng chiếc bay lấy một ít vữa trát lên lớp gạch vừa xây, sau đó lấy một viên gạch đỏ nhẹ nhàng đặt lên lớp vữa đó. Rồi một tay chú giữ viên gạch, một tay chú dùng đầu dao bay gõ nhẹ xuống, như để cố định viên gạch một cách chắc chắn. Cuối cùng, chú đưa dao gạt đi những lớp vữa thừa chèn ra khỏi viên gạch một cách gọn gàng. Động tác của chú thật nhanh nhẹn và dứt khoát. Đôi tay của chú to và khỏe cứ thoăn thoắt lấy gạch trát vữa đều đều như đưa thoi trông thật đẹp mắt. Cứ như vậy, vèo một cái chú đã làm xong một hàng gạch. Rồi chú rút trong túi ra chiếc dây dọi để kiểm tra độ thẳng của bức tường đang xây. Một mắt chú nheo lại, áp sát mặt gần tường hơn và mỉm cười khi đã hài lòng với hàng gạch mình vừa làm xong.

Đúng lúc đó, chú cũng nhận ra sự có mặt của ba con em, chú mỉm cười rạng rỡ rồi hô to: “Ôi anh Sơn! Anh sang chơi đó hả? Ra ngoài anh em ngồi uống chén nước, chứ trong này bừa bộn quá”. Rồi chú và ba em ra ngoài nói chuyện. Em nhìn xung quanh mọi người vẫn đang tiếp tục công việc của mình một cách hăng say. Người thì nhào xi măng, người thì trộn vữa, người thì xây tường. Nhưng tất cả đều vui vẻ và chú tâm vào công việc của mình.

Hình ảnh chú Hưng khéo léo lại vô cùng khỏe khoắn khi đang xây dựng căn nhà của mình khiến em vô cùng ngưỡng mộ. Những người làm nghề thợ xây, dù vất vả nhưng họ có một niềm đam mê và sự nghiêm túc với nghề mình lựa chọn. Chẳng thế mà họ có thể xây nên biết bao nhiêu ngôi nhà, biết bao nhiêu tổ ấm cho mọi người và cho cả chính mình.

Tả người thợ xây đang làm việc - Mẫu 4

Hằng ngày đến trường, em đi qua một công trường đang xây dựng. Em thường bắt gặp ánh mắt vui tươi quen thuộc của chú Hưng làm nghề thợ xây.

Lần đầu tiên quen chú, em có cảm tình ngay với đôi mắt ánh lên niềm tự tin của con người nhiều nghị lực. Với thân hình khá vạm vỡ, chú khoan thai bước lên giàn giáo, bắt tay vào công việc quen thuộc hằng ngày. Chú cúi xuống xúc vữa, trải một lớp lên hàng gạch đã xây. Rồi chú cẩn thận xếp từng viên gạch màu hồng tươi lên trên. Thỉnh thoảng gặp khoảng trống cuối cùng của một hàng gạch, không đặt vừa viên gạch, chú lấy lưỡi bay chặt bớt đi. Chú dùng cán bay gõ nhẹ nhiều lần để gạch được ngay và gắn chặt vào nhau. Chú cẩn thận lấy thêm vữa lấp đầy khe và làm kĩ để vữa không rơi vãi. Đôi bàn tay thô ráp của chú làm việc thật dẻo dai đều đặn và chính xác. Chú chăm chỉ làm như quên hết tiếng động ầm ĩ xung quanh. Thỉnh thoảng, chú dừng xây, lấy dây dọi xem bức tường có thẳng đứng không. Khi gạch và vữa đều hết, chú ngồi nghỉ một lát rồi gọi vọng xuống:

- Gạch!...

- Vữa!...

Thế là gạch được liên tiếp quăng lên. Từ trên cao, chú nhanh nhẹn bắt lấy như một thủ môn lành nghề bắt bóng, vừa bắt chú vừa xếp từng viên một cách gọn gàng ngay ngắn. Một xô vữa nặng được kéo lên và chú tiếp tục làm. Mặt trời ngày một lên cao và bức tường xây cũng mỗi lúc một cao. Chú cởi trần để lộ cái lưng to bè bóng nhẫy và hai cánh tay có bắp thịt nổi lên cuồn cuộn.

Nhìn chú làm việc vất vả nhưng đầy say mê, em ước nếu mình là họa sĩ mình sẽ vẽ một bức tranh miêu tả sự khó nhọc và nguy hiểm của người thợ đã tạo nên những ngôi nhà chọc trời, vững chãi, thách thức gió bão và thời gian. Chính những ngôi nhà ấy đã tạo nên biết bao nhiêu tổ ấm gia đình, hạnh phúc cho mọi người, trong đó có cả em nữa. Em thầm biết ơn người thợ ấy và mong sau này có máy móc thay sức người để những chú công nhân đỡ vất vả và đỡ nguy hiểm khi đứng ở tầm cao.


Tả một người lao động đang làm việc - Bác sĩ

Dàn ý tả bác sĩ đang khám bệnh

I. Mở bài

- Tuần trước trường em tổ chức tiêm vắc-xin cho học sinh trong trường.

- Có rất nhiều cô chú bác sĩ đến nhưng em ấn tượng nhất với cô bác sĩ - người đã khám bệnh cho em.

II. Thân bài

1. Tả hình dáng

- Dáng người cô thon gọn, hơi cao.

- Nước da cô trắng hồng.

- Mái tóc đen dài đến ngang lưng được cô cột gọn gàng.

- Khuôn mặt cô hình trái xoan.

- Đôi mắt cô đen ánh lên vẻ hiền từ.

- Đôi môi đỏ đỏ.

- Đầu của cô đội một chiếc mũ của các cô chú bác sĩ hay đội, có màu trắng.

- Cô mặc trên người bộ quần áo bác sĩ, nhìn cô lại càng đẹp hơn.

2. Thái độ của cô khi khám bệnh

- Cô ân cần khi khám bệnh cho em và các bạn.

- Cô hỏi han các bạn về việc học.

- Cô nói chuyện vui để các bạn quên đi nỗi sợ phải tiêm.

- Cách cô quan tâm hỏi han khi tiêm xong cho các bạn.

III. Kết bài

- Cô bác sĩ để lại trong lòng em một ấn tượng rất tốt.

- Em cũng mong ước sau này được trở thành một bác sĩ

Tả bác sĩ đang khám bệnh - Mẫu 1

Bệnh viện là nơi mà em cảm thấy vô cùng ghét. Và có lẽ không một đứa trẻ con nào thích nó. Thế nhưng sau khi nhìn thấy cảnh bác sĩ chăm sóc bệnh nhân em đã thay đổi suy nghĩ đó và có một cái nhìn khách quan hơn về bệnh viện.

Vì chủ quan mà em đã bị cảm lạnh. Em được bố mẹ đưa tới bệnh viện gấp vì bệnh tình của em khá nghiêm trọng. Phòng em nằm có tới tám bệnh nhân, phần lớn đều các bạn trạc tuổi em. Nhưng ba mẹ em rất yên tâm khi biết em sẽ được bác sĩ Mạnh Hùng điều trị.

Bác sĩ Mạnh Hùng nổi tiếng là chữa bệnh rất giỏi. Năm nay, bác sĩ đã ngoài năm mươi tuổi, dáng người to lớn nhưng tác phong làm việc rất nhanh nhẹn. Mái tóc của bác đã điểm bạc, đôi mắt bác lấp lánh sau tròng kính trắng. Bộ áo khoác dài màu trắng tuy đã cũ nhưng rất sạch sẽ. Bàn tay của bác tuy to nhưng lại rất mềm và mát. Mỗi lần nghe giọng bác nói chuyện với bệnh nhân, em cảm tưởng như giọng nói của một người cha vừa dịu dàng, vừa ấm áp.

Bác luôn đến từng giường khám và theo dõi sức khỏe cho từng bệnh nhân. Bác đặt tay lên trán em, để một lúc rồi ân cần nói: “Hôm nay, cháu đỡ sốt nhiều rồi đấy. Chịu khó uống thuốc cho mau khỏi. Vài hôm nữa cháu có thể xuất viện, trở lại đi học nhanh thôi. Đừng lo lắng gì cháu nhé!”. Rồi bác quay sang giường kế bên hỏi bạn Long bị sốt xuất huyết: “Tối qua cháu ngủ có ngon không? Có còn đắng miệng nữa không?”. Bác lật áo Long lên, áp ống nghe vào tai, vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ. Rồi bác ấn nhẹ tay lên vùng bụng, bắt mạch cho Long… Một hồi sau, thấy gương mặt bác vui vẻ hẳn lên. Bác bảo Long: “Cháu uống nhiều nước cam vào, chỉ độ vài ngày nữa là khỏi thôi.

Cứ thế, bác sĩ Mạnh Hùng ân cần, tận tụy với tất cả mọi người, bệnh nhân hết thảy đều tin tưởng vào bác sĩ. Ai cũng nói bác sĩ xứng đáng với danh hiệu thầy thuốc như mẹ hiền.

Em cảm thấy bác sĩ Hùng thật là tốt bụng! Nhờ có bác tận tình chăm sóc mà em mới mau chóng hồi phục. Em thấy quý mến bác ấy rất nhiều!

Tả bác sĩ đang khám bệnh - Mẫu 2

Hôm nay là ngày thầy thuốc Việt Nam làm em nhớ đến một người thầy thuốc: bác sĩ Lê Thị Thanh Xuân - người đã trực tiếp chăm lo, săn sóc bệnh cho nội của em khi nội còn nằm điều trị tại bệnh viện Nguyễn Đình Chiểu.

Bác sĩ Xuân có dáng người thanh tú. Khuôn mặt hình trái xoan, mái tóc đen nhánh luôn buông xõa xuống bờ vai. Đôi mắt tròn và vẻ mặt luôn tươi tỉnh. Cũng như các cần bộ y tế khác, bác sĩ Xuân mặc một chiếc áo khoác trắng dài đến đầu gối và đội chiếc mũ trắng, dáng đi nhanh nhẹn, hoạt bát.

Ngay buổi đầu tiên nội em nhập viện, bác sĩ đã ân cần thăm hỏi bệnh tình của nội, đỡ nội nằm xuống. Sau đó bác còn cẩn thận sửa lại nệm, gối, lấy chiếc mền đắp lên người nội như một người con chăm sóc cha, rồi bác sĩ quay lại nói với người y tá của mình, chuẩn bị dụng cụ để đo nhiệt độ cho nội. Bác sĩ dặn đi dặn lại: “Cụ giữ ống nhiệt kế cho chặt, mười lăm phút sau cháu xin lại”. Chăm sóc nội em xong, bác sĩ đi sang giường bệnh khác để thăm bệnh cho một bác đã lớn tuổi. Trong khi làm, nhìn gương mặt bác sĩ thật hiền từ, nhân ái. Xong việc bác sĩ ân cần nói với bệnh nhân: “Khi nào cô thấy đau trở lại, nhớ gọi y tá báo cho tôi biết”. Cứ ân cần cẩn thận như thế, bác sĩ đi hết giường nọ đến giường kia. Cả phòng có tám giường thì cả tám bệnh nhân đều được bác sĩ thăm hỏi. Tất cả bệnh nhân đều nhìn bác sĩ với một sự tin yêu, trìu mến. Em nhớ có lúc quay lại giường nội, bác sĩ còn hỏi han việc học hành của em và dặn dò em lưu ý động viên, an ủi nội. Lúc bác sĩ nói, em nghe giọng nói thật ấm áp và đầy sự thông cảm sẻ chia.

Khi khỏi bệnh, nội trở về nhà, gia đình em chia tay với bác sĩ. Cả em và nội đều lưu luyến. Hôm nay nhớ lại em càng cảm phục sự tận tình chu đáo của bác sĩ Xuân. Em muốn mình sau này lớn lên cũng sẽ trở thành bác sĩ để cứu giúp mọi người, làm những điều thiện giúp đời.

Tả bác sĩ đang khám bệnh - Mẫu 3

Người mà em rất quý rất trọng và cũng rất gần gũi, đó là cô Lê Thị Thanh Xuân bác sĩ răng hàm mặt của bệnh viện Nguyễn Đình Chiểu.

Bác sĩ Xuân là bạn thân của mẹ em từ hồi học phổ thông trung học cho đến giờ. Hai người làm hai nghề khác nhau. Mẹ em vào sư phạm, ra trường về nhận nhiệm sở ở trường Cao đẳng sư phạm của tỉnh, còn cô đi vào ngành y rồi về công tác ở tỉnh nhà. Hàm răng em đều và đẹp cũng nhờ cô Xuân chăm sóc thường xuyên. Cô là một người tận tụy trong công việc và rất thương bệnh nhân. Những khách hàng đến trồng răng làm hàm, nhổ, trám… cô đều khám rất kỹ càng và luôn tỏ thái độ nhã nhặn, lịch sự với khách. Cô cũng đã từng đi tu nghiệp ở Nhật, nên tay nghề cô rất cao, tạo được uy tín với khách hàng. Mọi người thường tìm đến cô để khám và chữa bệnh răng.

Xem thêm: Nên Đi Du Lịch Cao Bằng Hay Du Lịch Hà Giang ? Hành Trình Phượt Hà Giang

Em cảm thấy nghề bác sĩ thật đáng trân trọng. Hy vọng trong tương lai, em cũng có thể trở thành một bác sĩ.