Cảm Nghĩ Về Người Thân ❤ ️ ️ 16 Bài Văn Cảm Nhận Hay ✅ Tham Khảo Tuyển Tập Văn Mẫu Đặc Sắc Nêu Cảm Nghĩ Về Người Thân Của Em .

Bạn đang xem: Cảm nghĩ về người thân yêu tuyển tập 84 bài văn mẫu lớp 7

macramevietnam.com cũng giúp giải đáp những vấn đề sau đây:


Biểu cảm về một người mà em yêu quý
*
cảm nghĩ về người thân
Để hoàn thành xong tốt bài viết, tiên phong cần có một dàn ý chi tiết cụ thể. Vì vậy hãy tìm hiểu thêm ngay dàn ý cảm nghĩ về người thân chi tiết cụ thể sau đây, từ đó sẽ giúp những em thuận tiện tiến hành những ý chính thành bài văn hoàn hảo .

I. Mở bài


Vai trò của gia đình (nếu đối tượng biểu cảm là cha mẹ, anh chị…) đối với mỗi người.Giới thiệu về người thân mà em yêu quý: Người đó là ai?Khái quát những tình cảm mà em dành cho người thân đó: yêu quý, kính trọng, ngưỡng mộ,… (ông bà, cha mẹ,…) / yêu mên, cảm phục (anh chị, bạn bè,…)

II. Thân bài:

Cảm nghĩ những nét ấn tượng nhất về ngoại hình người thân đó: yêu mái tóc mẹ dài và đen, thương dáng mẹ gầy guộc tảo tần, thương đôi tay mẹ xương xương, rám nắng,…./ thương mái tóc cha đã điểm bạc, yêu dáng vẻ mạnh mẽ, rắn rỏi của cha,… (kết hợp biểu cảm trực tiếp với biểu cảm gián tiếp).Biểu cảm những nét tiêu biểu về tính cách, sở thích, lối sốngCảm nghĩ về những tính cách của người thân (nêu lên những tình cảm, cảm xúc đối với những đặc điểm tính cách của người thân). Chẳng hạn, kỉ niệm về một lần mắc lỗi được mẹ bảo ban, nhắc nhở / được cha động viên về một thành công trong học tập.Cảm nghĩ về ảnh hưởng của người đó tới cuộc sống của em và những thành viên khác trong gia đìnhGợi lại những kỉ niệm của em với người ấy

III. Kết bài: Những cảm xúc về tình mẫu tử / tình phụ tử,… và khẳng định tình yêu, lòng quý trọng, sự tôn kính,… đối với người thân của mình.


Những ý chính:


Cảm Nghĩ Về Người Thân Của Em – Bài 1

Bài văn cảm nghĩ về người thân của em sau đây là bài tìm hiểu thêm giúp học viên rèn luyện năng lực sử dụng vốn từ nhiều mẫu mã hơn khi miêu tả .Sau những giờ học căng thẳng mệt mỏi trên lớp hay khi có chuyện buồn, tôi chỉ mong quay trở lại nhà thật nhanh để nhìn thấy người mẹ thân yêu của tôi. Với tôi, mẹ là người vô cùng quan trọng, chẳng ai hoàn toàn có thể thay thế sửa chữa mẹ của tôi. Với tôi, mẹ là người sinh thành, nuôi nấng, chở che … Mẹ là niềm niềm hạnh phúc của đời tôi. Mẹ luôn dành cho tôi những tình cảm yêu thương, tốt đẹp nhất .Mẹ tôi đã gần bốn mươi tuổi. Mẹ có dáng người thon thả, làn da mẹ màu dám nắng. Tóc mẹ dài đến ngang vai, màu hoe vàng. Mẹ có khuôn mặt phúc hậu. Khi nhìn khuôn mặt ấy tôi biết mẹ yêu tôi đến nhường nào. Khi tôi buồn, tôi ốm, đôi mắt mẹ trũng sâu hằn lên những nỗi lo ngại suy tư. Tôi vui, mắt mẹ ánh lên những tia sáng kỳ vọng. Tôi yêu nhất ở mẹ đôi mắt, đôi mắt mẹ là cánh cửa của tâm hồn mà mẹ luôn dang rộng để đón tôi vào .Nhưng tôi yêu quý mẹ còn bởi những gì tốt đẹp mẹ mang đến cho tôi. Mẹ rất thích việc làm của mình – nghề giáo viên. Nhưng sau khi sinh ra tôi và em tôi, mẹ phải nghỉ một năm ở nhà để chăm nom bạn bè tôi. Mẹ quyết tử tổng thể để cho mái ấm gia đình mình có khoảng thời gian ngắn đầm ấm bên nhau. Mẹ dạy đồng đội tôi học bài trên lớp, cách nói năng, cư xử với mọi người. Khi chúng tôi sai là mẹ lại nhẹ nhàng nhắc nhở. Mẹ nói em tôi là con gái nên phải cẩn trọng, khôn khéo .Mẹ thường cho em tôi đi chợ để học cách chọn rau quả, thịt, cá … Lúc nấu ăn mẹ cũng cho nó phụ cùng, vừa nấu mẹ vừa giảng giải, hướng dẫn chuyện bếp núc. Vì mẹ tôi là giáo viên dạy nhiều bộ môn nên chuyện học tập của bạn bè tôi môn nào mẹ cũng hướng dẫn được. Tôi lớn lên được như giờ đây, đã biết khóc biết cười đúng cảm hứng của mình, tôi cười, mẹ cũng mỉm cười làm niềm vui của tôi nhân lên nhiều lần. Khi tôi buồn, mẹ san sẻ làm nỗi buồn của tôi vơi bớt đi. Mẹ luôn san sẻ niềm vui nỗi buồn cùng tôi. Với tôi, mẹ là người phụ nữ hoàn mĩ nhất trần gian .Mẹ ơi ! Mẹ là người mà con yêu thương nhất ! Cuộc đời con không hề không có mẹ, mẹ dạy cho con những điều hay để con hoàn toàn có thể nhìn thấy tương lai tươi đẹp. Con sẽ học thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của mẹ. Con mong mẹ sẽ sống mãi bên con, con yêu mẹ lắm, mẹ của con !

Thêm gợi ý văn mẫu ❤️️Cảm Nghĩ Về Người Thân Lớp 7 Ngắn Gọn ❤️️ 15 Bài Hay Nhất

*

Văn Cảm Nghĩ Về Người Thân Trong Gia Đình Ngắn Gọn – Bài 2

Giới thiệu cho những em học viên bài văn cảm nghĩ về người thân trong mái ấm gia đình ngắn gọn nhưng giàu hình ảnh sinh động sau đây .

Gió mùa thu mẹ ru con ngủNăm canh dài, mẹ thức đủ năm canh.

Câu thơ trên đã chạm tới một vùng chân lý : Đối với những người mẹ, việc hi sinh vì con cháu luôn giống như một điều hiển nhiên. Thứ tình cảm đó thiêng liêng và vô giá, không gì hoàn toàn có thể so sánh được .Mẹ em cũng vậy. Từ khi đến với quốc tế này, em luôn có mẹ ở bên, lớn lên trong tình yêu đong đầy của mẹ. Vì yêu thương em, mẹ trở thành một siêu nhân hoàn toàn có thể làm được mọi thứ. Mẹ trở nên quả cảm và kiên cường, không sợ bóng tối, không biết stress. Mẹ làm toàn bộ chỉ để cho em có một đời sống niềm hạnh phúc, đủ đầy .Năm nay, mẹ đã ngoài bốn mươi tuổi, một độ tuổi không còn trẻ nữa. Và những khó khăn vất vả mà thời hạn hằn in lên khuôn mặt mẹ lại càng rõ nét. Thế nhưng, em vẫn thấy mẹ đẹp lắm. Đẹp dịu hiền như vầng trăng trên cao kia. Mỗi ngày có mẹ ở bên là một ngày tuyệt vời. Mỗi sáng được mẹ thức tỉnh dậy, mỗi tối được ngồi ăn cơm, trò chuyện cùng mẹ, và mỗi đêm khuya, được chìm vào giấc ngủ trong cái hôn má nhẹ nhàng. Những khi căng thẳng mệt mỏi, chỉ cần được nhìn thấy mẹ, được nghe giọng nói ấm cúng của mẹ là mọi áp lực đè nén tự nhiên bay đi hết cả .Vì còn nhỏ, nên em chưa thể giúp được mẹ nhiều. Nhưng mỗi ngày, em vẫn luôn nỗ lực làm rất là mình, giúp mẹ từ những điều nhỏ nhất. Để mong sao mẹ mãi luôn mạnh khỏe ở bên cạnh em .

Cảm Nghĩ Về Người Thân (Ông Bà Cha Mẹ) Hay Đặc Sắc – Bài 3

Với nhu yếu nêu “ Cảm nghĩ về người thân ( ông bà cha mẹ ) hay rực rỡ ” thì scr.vn đã tinh lọc và tìm kiếm được một bài văn mẫu biểu cảm về mẹ hay xúc động sau đây .

Những ngôi sao thức ngoài kiaChẳng bằng mẹ đã thức vì chúng conĐêm nay con ngủ giấc trònMẹ là ngọn gió của con suốt đời.

Những câu thơ trên đã nói lên được tình yêu thương và hi sinh vô bờ bến của những người mẹ. Dù cho người đó bao nhiêu tuổi, làm việc làm gì, tình cách như thế nào. Thì khi đã là một người mẹ, người đó sẽ mãi luôn là một người mẹ thương mến con vô điều kiện kèm theo. Mẹ của em cũng là một người phụ nữ như vậy .Mẹ em là một người phụ nữ miền Tây chân chất, ngay thật. Do mái ấm gia đình nghèo khó, nên từ bé mẹ đã phải thao tác khó khăn vất vả. Đôi bàn tay mẹ thô ráp, làn da mẹ nâu sạm đi vì nắng và gió. Những khổ cực, khó khăn vất vả hằn lên đôi mắt mẹ. Em thường nghe trong tiếng bà bỏm bẻm nhai trầu, cái tặc lưỡi, tiếc rẻ : Con này, số nó khổ … Quanh năm, mẹ chẳng có khi nào ngơi nhàn. Làm ruộng, làm vườn, mò cua bắt ốc, rồi chăn nuôi một đàn lợn nái ở sau nhà. Lại cả quét dọn, chăm nom cho mái ấm gia đình với hai đứa con thơ nữa .Vất vả là thế, nhưng mẹ chẳng khi nào than vãn hay buồn chán cả. Mẹ thường bảo : Mẹ đã sướng hơn bao người rồi, vì mẹ có một mái ấm gia đình niềm hạnh phúc. Niềm niềm hạnh phúc ấy do chính mẹ em thiết kế xây dựng nên bằng tình yêu thương. Tình yêu thương ấy em cảm nhận rõ ràng qua từng cử chỉ, hành vi, dù mẹ không khi nào nói những lời ngọt ngào như trên phim. Em cảm nhận được tình thương của mẹ qua chiếc áo trắng thật sạch, thơm mùi nắng mới. Qua hộp cơm ngon lành, ngăn nắp trong túi. Qua những cái vuốt ve nhẹ nhàng, nâng niu của mẹ khi buộc tóc cho em. Và qua cả những ánh mắt, những nụ cười hiền hậu. Ánh mặt mẹ khi nhìn em ngọt ấm như những giọt mật ong vậy. Nó khiến em cảm thấy niềm hạnh phúc vì được yêu thương .Ấy thế nên, chẳng có gì lạ, khi em yêu quý mẹ đến như thế. Em yêu những món ăn bình đạm mẹ nấu, yêu những lời nhắc nhở dài dòng của mẹ, yêu chiếc áo hoa nhiều màu mẹ thường mặc khi ra chợ, yêu nụ cười hằn đầy những vết chân chim. Mỗi ngày, em luôn nỗ lực để mẹ được vui, được niềm hạnh phúc. Để một ngày, bà không còn tặc lưỡi những câu vu vơ rằng số nó khổ nữa. Bắt đầu từ những hành vi nhỏ như giúp mẹ nhặt rau, quét nhà, gấp áo quần, tâm sự cùng mẹ … Và rồi, chắc như đinh một ngày không xa, em sẽ giúp mẹ được những điều lớn lao hơn nữa. Đơn giản do tại mẹ là người em yêu quý nhất trên cuộc sống này .

Tham khảo văn ❤️️Biểu Cảm Về Người Thân ❤️️ 15 Bài Văn Cảm Xúc Hay Nhất

*

Bài Văn Cảm Nghĩ Về Người Thân (Bà) Hay – Bài 4

Cùng khám phá cách diễn đạt sinh động, giàu hình ảnh và cảm hứng trong bài văn cảm nghĩ về người thân ( bà ) hay sau đây .Trong tuổi thơ của con người, sẽ có biết bao nhiêu điều xinh xắn và cảm động làm giàu có thêm tâm hồn trẻ thơ. Và những người thân yêu trong mái ấm gia đình chính là những người sẽ tạo nên cho quốc tế tuổi thơ của tất cả chúng ta một khoảng chừng trời yêu thương đẹp nhất. Một trong những người thân yêu mà em luôn yêu quý và biết ơn chính là bà ngoại của em .Bà ngoại của em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Mẹ em thường lo ngại về sức khỏe thể chất của bà, nhưng bà vẫn cười vang khi nghe mẹ dặn dò bà giữ sức khỏe thể chất. Bà hay đi chùa và làm nhiều việc từ thiện, mà theo như bà khẳng định chắc chắn : “ Đi làm việc thiện như vậy, bà thấy khỏe hơn cứ ru rú ở nhà ”. Em nghĩ có lẽ rằng đúng như vậy .Dáng bà em còn nhanh gọn lắm. Mái tóc của bà điểm hoa râm, khuôn mặt có nhiều nếp nhăn, nhưng đôi mắt tinh anh và giọng nói dứt khoát của bà khiến cho em có cảm xúc bà em còn rất trẻ khỏe. Em cảm thấy vui vì điều đó. Mỗi lần về thăm bà, em lại cùng bà ngồi bên cửa nhà, năn nỉ bà kể cho em nghe những chuyện rất lâu rồi, và cả chuyện bà đi chùa, chuyện ăn chay, niệm Phật. Có những chuyện bà kể, còn khó hiểu với em, nhưng em rất thích nghe giọng bà kể thánh thót khi lên giọng, xuống giọng thật mê hoặc .Trong suốt những năm tháng em học tiểu học và lên cấp hai, nhiều lần ba mẹ đưa em về quê thăm bà. Bà thấy cả nhà em về thì mừng vui lắm. Vì bà ngoại em sống một mình trong ngôi nhà nhỏ ở Tỉnh Bình Dương. Mẹ em và những cậu đều công tác làm việc ở thành phố Hồ Chí Minh, khoảng chừng một vài tuần thì mọi người thay nhau về thăm và chăm nom bà .Em cứ hay hỏi : “ Bà ơi, ở một mình như vậy, bà có buồn không ? Có sợ không ? ”. Khi nghe câu hỏi, bà em mỉm một nụ cười thánh thiện rổi bảo : “ Buồn đấy, cháu ạ ! Nhưng từ từ cũng quen đi. Ở quê thì ấm cúng, không đến nỗi cô quạnh ”. Em nghĩ bà nói đúng, vì em thấy bà em có nhiều người bạn cùng lứa tuổi làm hàng xóm. Các ông, những bà thường ghé nhà thăm hỏi động viên khi mái ấm gia đình em về quê thăm bà. Nhưng em vẫn cảm thấy thương bà lắm. Em muốn về quê thăm bà nhiều hơn, mong những cậu của em sắp xếp thời hạn về bên bà thật nhiềuBà em không phải chỉ là người bà hiền từ mà em yêu quý vô bờ bến, bà còn rất nghiêm khắc khiến cho em phải kính trọng và có phần nể sợ. Có lần, khi bà lên thành phố thăm ba mẹ và em, bà nhìn thấy bàn học của em bừa bộn, trong ngăn bàn đầy rác. Bà đã nhất định nhu yếu em phải tự tay dọn ngay, mặc cho mẹ em bảo : “ Cháu nó đang bận học. Bà cứ để đấy, tí con xếp lại cho cháu ”. Bà nghiêm nghị nói : “ Những việc cá thể, cháu phải tự biết làm. Nếu cứ ỉ lại ba mẹ, sau này sẽ khó thành người chịu khó và tự lập ”. Dù ấm ức, nhưng sợ bà giận, em phải tự mình quét dọn bàn học. Nhưng sau khi thao tác đó, tự nhiên em thấy vui, và thấy bà em nói chẳng sai .Một lần khác, bà em nhìn thấy em gắt gỏng với một bà lão bán vé số, khi bà cụ chìa xấp vé số qua hàng rào để mời bà em mua, mà bà em phủ nhận mãi nhưng bà cụ kia cứ nằn nì. Em tức bực bảo : “ Bà cháu đã nói không mua, sao bà cứ mời dai thế ”. Sau đó, bà em đã giận em cả buổi, vì theo bà : “ Làm người phải lễ phép và nhân hậu. Cháu chẳng thương người nghèo khó đã đành, lại còn không lễ phép với người lớn tuổi bằng bà. Bà buồn lòng quá ”. Em nhìn thấy đôi mắt của bà đầy ánh giận, đôi môi bà run run, thì biết mình sai thật rồi. Nhất là khi bà em quay người đi vào nhà, không nói gì với em nữa. Tối hôm ấy, sau bữa ăn, em lấy hết can đảm và mạnh mẽ đến xin lỗi bà và hứa rằng em sẽ không khi nào làm như vậy nữa. Đến lúc đó, bà em mới ôn tồn khuyên nhủ rồi tha lỗi cho em .Thế đấy, tuổi thơ của em thật đẹp vì có bà. Bà đem cho em tình thương, bà đem cho em cách sống trung thực và nhân hậu. Em luôn kính trọng và yêu quý bà em vô bờ bến. Em mong sao bà em sẽ khỏe mạnh và sung sướng mãi, để kể cho em nghe những câu truyện mê hoặc, và dạy cho em những điều đúng đắn trong đời sống này .

Gợi ý thêm❤️️ Cảm Nghĩ Về Mẹ Của Em ❤️️ 17 Bài Văn Biểu Cảm Hay Nhất

*

Văn Mẫu Cảm Nghĩ Về Người Thân (Ông) Ngắn Hay – Bài 5

Hãy tìm hiểu thêm bài văn mẫu cảm nghĩ về người thân ( ông ) ngắn hay sau đây và từ đó cóp nhặt những ý văn điển hình nổi bật làm sinh động thêm cho bài văn của mình .Trong mái ấm gia đình, ông nội chính là người em yêu thương và kính trọng nhất. Ông là một điểm tựa ý thức vững chãi cho con cháu .Ông nội của em năm nay đã bảy mươi tư tuổi. Nhưng ông vẫn còn minh mẫn lắm. Trước khi nghỉ hưu, ông em là một cán bộ nhà nước. Ông rất yêu thương con cháu. Nhưng ông cũng rất nghiêm khắc khi chúng em mắc lỗi. Tuy tuổi đã cao nhưng ông vẫn còn rất khỏe. Hàng ngày, ông đều dậy sớm để đi bộ. Sau đó ông còn đưa em tới trường .Ông nội của em rất yêu quý việc làm trồng cây nên vườn nhà khi nào cũng đầy những cây trái. Khu vườn được ông chăm nom nên cây cối quanh năm đều xanh tốt. Những cây ăn quả đã cho trái ngọt không biết bao nhiêu mùa. Sau khi làm xong những việc làm vặt trong nhà, ông thường ra vườn chăm nom cây cối. Lúc đó, em lại chạy theo ông để đòi được giúp ông tưới tắm cho cây cối trong vườn. Ông đã dạy em phải chăm chút cây cối một cách nâng niu, cẩn trọng. Như vậy, đến mùa, cây cối mới ra hoa kết trái, chúng tôi mới được hưởng hoa thơm quả ngọt .Em rất yêu thương và kính trọng ông nội. Em mong ông sẽ luôn khỏe mạnh để sống thật lâu cùng với mọi người trong mái ấm gia đình .

*

Bài Văn Cảm Nghĩ Về Người Thân (Bố) Giàu Cảm Xúc – Bài 6

Bài văn cảm nghĩ về người thân ( bố ) giàu cảm hứng dưới đây sẽ giúp những em học viên tìm hiểu thêm để làm bài và học tốt hơn .Trong cuộc sống của tôi có một người thầy giáo dạy cho tôi tổng thể mọi thứ trên đời mà thầy biết, dạy cho tôi từ những ngày tôi còn chưa biết gì và dạy cho tôi cách làm người, có lẽ rằng chẳng có thầy giáo nào tuyệt vời hơn thế nữa, bởi người thầy đó chính là bố của tôi .Tôi gọi bố là thầy giáo cũng vì bố chính là một người giáo viên dạy toán, bố đứng trên bục giảng đến nay đã được gần chục năm, trong việc làm của mình bố là một thầy giáo yêu nghề và tận tụy với nghề. Bố là một người vui tính, thực chất vui tính của bố có vẻ như đã ngấm vào máu, bởi dù là ở nhà, ở trường hay ở bất kể thực trạng nào cũng thấy bố cười nói vui tươi, sáng sủa, yêu đời .Bố cũng là một người thầy giáo khá điển trai nhưng với tính cách của bố thì luôn nhận mình là thầy giáo đẹp trai nhất trường, nhiều lúc bố còn tự nhận mình có hơi tự tin. Bố là người thưởng – phạt phân minh rõ ràng, cái gì được thưởng vẫn khen ngợi tán dương hết mực nhưng cái gì đáng phải phạt thì phạt cho ra phạt không hề bỏ lỡ hay phạt qua loa cho xong. Bố làm như vậy bởi bố nói rồi tương lai bước ra ngoài đời sống, mọi chuyện vui buồn, thành công xuất sắc hay thất bại đều phải trải qua hết, không hề đánh đồng, không hề chỉ có thành công xuất sắc mà không có thất bại, vấp ngã .Bố là một người rất giàu tình cảm, so với mẹ bố chẳng khi nào bộc lộ tình cảm bằng lời nói nhưng tôi cảm nhận được qua những hành vi nhỏ như cất áo mưa vào trong cốp xe cho mẹ. Bố tôi được mọi người xung quanh rất yêu quý, ai cũng nhắc về bố tôi là một thầy giáo vui tính, nhà ai có con học ở lớp của bố tôi thì mặc định là rất yên tâm, quả thực có một người bố như vậy tôi thật niềm hạnh phúc và tự hào khi được làm con của bố .Nếu như cuộc sống là chuỗi những ngày học của tôi và người thầy giáo là bố tôi thì tôi chẳng muốn tốt nghiệp, tôi mong mãi mãi vẫn được đi học, được làm người con, người học trò của bố để bố yêu thương và che chở suốt đời .

Hãy Nêu Cảm Nghĩ Về Người Thân Yêu Nhất Trong Gia Đình – Bài 7

Vơi đề bài “ Hãy nêu cảm nghĩ về người thân yêu nhất trong mái ấm gia đình ” thì những em hoàn toàn có thể tìm hiểu thêm cách hành văn sinh động trong bài văn về mẹ dưới đây .Con yêu ông, yêu bà, yêu cha, yêu em, yêu chị nhưng mẹ có biết người con yêu nhất là ai không ? Vâng, người con yêu nhất chính là mẹ. Con yêu dáng vóc gầy gầy của mẹ, yêu mái tóc đã điểm bạc và đặc biệt quan trọng điều con yêu nhất từ mẹ chính là nụ cười .Nụ cười của mẹ đẹp lắm ! nó đẹp như ánh trăng rằm, đẹp như nước hồ mùa thu. Con nghe bà ngoại kể : ” Vừa mới cất tiếng khóc chào đời, cháu đã được nhận món quà rất quý giá mà mẹ con ban tặng. Mặc dù lúc đó mẹ cháu vô cùng căng thẳng mệt mỏi, tưởng như đã kiệt sức nhưng mẹ vẫn đón cháu vào lòng, nở nụ cười yêu thưong trìu mến với con. Nụ cười đó làm sáng lên khuôn mặt xanh tươi, đầm đìa mồ hôi của mẹ cháu – Lúc đó mẹ đã rất niềm hạnh phúc khi sinh ra cô bé kháu khỉnh, đáng yêu như cháu ” .Cứ mỗi tối khi con học bài xong, ba lại kể cho con nghe hồi bé con đã vui bên mẹ như thế nào, mẹ ạ ! “ Hồi con bước sang tuổi đời tiên phong là lúc con biết nói, biết đi. Có lẽ nào năm đó là thời hạn con đáng yêu và đáng yêu và dễ thương nhất. Cứ mỗi buổi tối trước khi đi ngủ con lại bi ba, bi bô đòi bú sữa. Giọng nói líu lo như con chim non của con khiến cho cha mẹ không khỏi bật cười. Chỉ có mẹ là biết con đòi gì, khi vào thời gian đó, trong mẹ và con như có một cái gì đó mà chỉ có mẹ mới là người cho con ăn, con ngủ, con chơi .Bàn chân bé xíu non nớt của con cố bám chặt xuống nền gạch của căn phòng khách. Mẹ đặt con ở giữa phòng rồi từ từ lùi ra xa, ra xa. Lúc ấy con cố chập chững bước từng bước đi tiên phong trong cuộc sống. Con đi được vài bước thì con loạng choạng tưởng chừng như sắp ngã, nhưng không đã có bàn tay mẹ đỡ lấy con, ôm con vào lòng, nở nụ cười tươi động viên con, mong con cố gắng nỗ lực vượt qua “ cũng như lần trước mẹ đã ban tặng cho con món quà con coi là quý giá nhất – nụ cười mẹ, con cảm ơn mẹ !Buổi tối của sáu năm về trước, mẹ đã bận bao lo toan sắm sửa cho con để mai con bước vào lớp Một. Buổi chiều mẹ đã dắt con đi ẩm thực ăn uống, mua biết bao là thứ : nào bút, nào vở, nào phấn, nào bảng … cái gì cũng có cả nhưng con cảm thấy mẹ vẫn lo ngại một điều gì đó. Tối đến mẹ cho biết bao nhiêu thứ vào cặp để con học tập cho tốt, mẹ mua biết bao nhiêu thứ để con bằng bạn bằng bè. Nghĩ đến đó con vui lắm, nhưng sao con vẫn cảm thấy một nỗi buồn, một niềm lo ngại ẩn sâu trong mắt mẹ. Sáng sớm hôm sau mẹ đèo con đến trường, nơi mà con sẽ học ở trong đó, nơi dạy con biết bao kiến thức và kỹ năng .Khi bước đến cổng trường, mẹ cúi xuống hôn con và nói : “ Từ tối ngày hôm qua mẹ đã lo ngại, ngày mai con sẽ buồn, sẽ khóc đòi về theo mẹ, nhưng giờ đây mẹ mới thấy con gái mẹ can đảm và mạnh mẽ biết nhường nào. Con hãy bước qua cánh cổng trường này đi, rồi con sẽ thấy một quốc tế đầy mê hoặc của tri thức, của trí tuệ ”. Mẹ lại nở nụ cười sung sướng, ôm con vào lòng rồi dắt con bước qua cánh cổng. Nụ cười của mẹ như tiếp thêm sức mạnh cho con, giúp con đủ nghị lực can đảm và mạnh mẽ để vượt qua những thử thách trong đời sống, con cảm ơn mẹ !Con biết sức khỏe thể chất của mẹ rất yếu nên mỗi khi trái gió trở trời, mẹ lại mệt, lại yếu. Có một lần mẹ ốm nằm liệt giường, ngủ thiếp đi trong con sốt cao. Khi mẹ ngủ dậy trời đã chập choạng tối, mẹ gọi con vào, ôm con vào lòng, cười nói : “ con gái của mẹ mang sách vở ngày thời điểm ngày hôm nay cho mẹ xem nào. Có bài nào khó nhớ hỏi mẹ nhé ” … mẹ biết lúc đó con thương mẹ nhường nào không. Nhìn gò má xanh lè, khuôn mặt gầy con lại càng thương mẹ nhiều hơn. Mẹ ốm như vậy mà vẫn lo ngại cho con, nở nụ cười với con khi mẹ đang bị dày vò vì con sốt cao. Con thấy mẹ thật vĩ đại ! cảm ơn mẹ đã sinh ra con để con nhìn thấy nụ cười của mẹ .Con không biết con phải cám ơn mẹ bao nhiêu lần để cảm ơn công ơn dưỡng dục của mẹ. Con không biết con phải xin lỗi mẹ bao nhiêu lần để mẹ tha lỗi cho những lỗi lầm của con đã gây ra. Con không biết con phải lạng lẽ bao nhiêu lâu để tâm lý con yêu mẹ biết chừng nào. Con không biết con sẽ ra sao trên cuộc sống này, nếu không có nụ cười mẹ. Còn giờ đây con chỉ biết nói rằng : Con yêu mẹ và yêu nụ cười mẹ nhiều lắm !

*

Bài Văn Mẫu Phát Biểu Cảm Nghĩ Về Người Thân Chọn Lọc- Bài 8

Hy vọng với gợi ý bài văn mẫu phát biểu cảm nghĩ về người thân tinh lọc dưới đây, những bạn sẽ hoàn thành xong bài tập thật tốt .Thỉnh thoảng, khi ru bé Bi ngủ, mẹ em lại hát ầu ơ những câu hát từ thuở xưa :

Ví dầu mẹ chẳng có chiChỉ con với mẹ chẳng khi nào rời…

Câu hát ấy, ngày bé em nghe chỉ biết giai điệu thật du dương, trìu mến, chứ chưa hiểu gì. Mãi sau này lớn lên, em mới hiểu được, câu hát ấy đã nói lên được tình yêu thương của người mẹ dành cho con của mình. Rằng đứa con chính là gia tài vô giá và trân quý nhất. Và chắc như đinh rằng, so với mẹ thì em cũng chính là món quà tuyệt vời đó .Mẹ em là một nhân viên cấp dưới văn phòng thông thường. Công việc của mẹ không quá bận rộn cũng không rảnh rỗi, vì mối ngày mẹ lại đến công ty trong một khoảng chừng thời hạn như vậy. Mọi việc ở nhà mẹ thường tranh thủ làm vào buổi tối và ngày cuối tuần. Vì vậy, có vẻ như em chưa khi nào thấy mẹ được dành thời hạn cho riêng mình. Khi đi làm, mẹ mặc áo váy chỉnh tề, ngăn nắp, khiến nhiều người nghĩ rằng mẹ chẳng giỏi việc nhà. Nhưng như thế là sai rồi. Về đến nhà, tẩy đi lớp son, thay bộ áo quần ở nhà, mẹ lại lăn xả vào hàng trăm việc làm không tên. Dọn dẹp nhà cửa, nấu cơm, chăm con … Đôi khi xong xuôi toàn bộ, mẹ còn làm nốt việc làm dở dang ở công ty .Những hôm em ốm, mẹ phải bỏ lỡ việc để về chăm em. Rồi tranh thủ lúc em ngủ, mẹ lại đem việc ra làm tiếp. Quần quật quanh năm, tổng thể để em được sống không thiếu, niềm hạnh phúc. Lúc còn nhỏ, em thật ngây thơ mà nghĩ rằng mẹ chẳng biết mệt cũng chẳng biết sợ. Rằng mẹ không thích ngủ nướng nên hôm nào cũng dậy từ 5 giờ sáng. Rằng mẹ không thích mua áo quần mới, chỉ thích chiếc váy cũ thôi. Rằng mẹ không sợ sâu, không sợ bóng tối .Đến giờ đây, thì em đã hiểu rồi. Trước khi làm mẹ, thì mẹ cũng là một cô gái nhỏ bé, sợ hãi đủ điều và có thật nhiều mong ước. Nhưng khi trở thành mẹ, tình thương yêu đã trở nên vững mạnh hơn tổng thể, che lấp đi mọi sợ hãi và khao khát cá thể. Để dồn lại hết mọi thứ cho đứa con của mình .

Xem thêm: Điểm Mới Của Lễ Hội Pháo Hoa Đà Nẵng 2019 ), Điểm Mới Của Lễ Hội Pháo Hoa Quốc Tế Đà Nẵng 2019

Em yêu mẹ, yêu mẹ nhiều như mẹ yêu thương em. Mỗi ngày, em luôn muốn được ở bên mẹ thật lâu. Nhiều lúc, mẹ đùa mà bảo rằng, An là cái đuôi của mẹ. Em chẳng ngại ngùng mà cười thích thú ôm chầm lấy mẹ. Em thích ngồi nhìn mẹ làm việc. Khi đó trông mẹ thật tuyệt vời. Em thích ôm mẹ từ sau lưng, vùi vào cổ mẹ mà ngửi mùi hương nồng ấm ấy. Thật tuyệt vời biết bao, khi mỗi tối, trước khi đi ngủ được mẹ thơm lên trán và chúc ngủ ngon. Và khi sáng mai thức dậy, lại được đón chào bằng nụ cười dịu dàng của mẹ. Không điều gì có thể làm ta hạnh phúc hơn nữa rồi.